⬅ Trước Tiếp ➡
Vu Tề làm bộ làm tịch, chắp tay kính lễ: "Có thể mang cơm cho ân nhân cứu mạng là vinh hạnh của mình."
Hạnh Mính cười ha ha, đợi cậu ta đi khuất, Hạnh Mính mở cặp sách ra định tìm giấy vệ sinh, thì thình lình nhìn thấy ba cái hộp cơm nằm ngay ngắn bên trong.
Nụ cười cứng đờ trên gương mặt. Hạnh Mính không thể tin nổi lấy cơm hộp ra nhìn. Vẫn còn nóng, mở nắp ra, đồ ăn bên trong là rau dưa màu xanh lục mát mắt, nhìn là biết thứ này xuất phát từ tay ai.
Bây giờ trên bàn học của cô có đến bốn cơm, Hạnh Mính có dự cảm, nếu không ăn hết ba cái cơm hộp này, kết cục của cô sẽ rất thảm.
Ngày mùa hè khốc liệt, nắng gắt như lửa, đang giữa buổi trưa, trời không một gợn mây, không trung chỉ có một ông mặt trời chói chang ra sức thiêu đốt vạn vật bên dưới, ngay cả một cơn gió cũng chẳng thấy, lá cây bị nắng gắt làm cho uể oải ỉu xìu, gục xuống.
Tiếng ve kêu ồn ào nao lòng, Nguyên Tuấn Sách nhàn nhã ngồi trên nhánh cây, lưng dựa thân cây, chân dài uốn gối đạp lên nhánh cây, cánh tay đáp trên đầu gối, nhắm mắt nghỉ ngơi, cả người an tĩnh như đang ngủ.
Ánh mặt trời xuyên thấu từng tầng lá, chiếu lên gương mặt tái nhợt của anh, ánh nắng ấm áp nhảy múa trên khóe miệng, gương mặt chẳng chút huyết sắc giờ trong suốt giống như khối ngọc thạch.
Anh mặc áo dài quần dài, trên người không ra một chút mồ hôi, tiếng ve kêu inh ỏi dường như cũng chẳng thể nhiễu loạn không gian trầm tĩnh của anh, yên tĩnh giống như một tác phẩm nghệ thuật.
Cây đại thụ ở sát bên khu dạy học, lá cây sum xuê, vừa lúc có thể che giấu bóng dáng anh, bên tai truyền đến tiếng nói chuyện trong phòng học, anh lạnh mặt, yên lặng nghe.
Nguyên Tuấn Sách có thể phân biệt được rõ ràng, Hạnh Mính đã mở hộp cơm do anh làm, cô chọn ăn đồ ăn đồ tự tay anh làm trước. Điều này khiến khóe miệng Nguyên Tuấn Sách nhếch lên, lười biếng cong môi, độ cong vừa đủ, biểu cảm nhộn nhạo được ánh nắng ấm áp soi rõ, cảnh tượng hạnh phúc, vui vẻ.
Rõ ràng là trời đang không một ngọn gió, vậy mà lá cây trên ngọn bỗng động đậy một cách bất thường. Nguyên Tuấn Sách ngồi thẳng, cảm giác được điều lạ, anh đưa mắt nhìn về phía một khác.
Là khí vị của linh phù.
Giây tiếp theo, bóng người trên nhánh cây thoắt cái biến mất.
Hạnh Mính ăn đến nó căng, nấc lên một cái. Hộp cơm cà ri vẫn còn thừa một chút, bụng cô đã căng đau đến sắp vỡ. Hạnh Mính chủ động thu dọn rác rưởi, ném vào thùng rác phía sau phòng học, mới nhảy được hai bước, bụng đã bị xóc đến không chịu nổi. Cô che lại bụng, vịn vào bàn học bên cạnh.
"Tiểu Hạnh."
Hạnh Mính vội vàng quay đầu, Tùng Nhai vẫn mặc bộ đạo bào quen thuộc, đứng ngay phía sau cô. Với sự xuất hiện đột nhiên của anh ấy, Hạnh Mính cảm thấy kinh hỉ nhiều hơn kinh hách.
"Tùng Nhai pháp sư! Vết thương của ngài khỏi rồi ạ!"
Anh ấy mỉm cười đi về phía cô: "Vết thương trên chân con có đau không?"
"Còn tàm ạ, con vẫn luôn muốn đi lên núi Tu Duyên tìm sư phụ, nhưng bị thương ở đùi nên chân cẳng không tiện. Tùng Nhai pháp sư, ngài có thể mang con lên núi không?"
Tùng Nhai duỗi tay xoa xoa đỉnh đầu cô, tay áo to rộng quét qua má Hạnh Mính, khiến cô không nhịn được mà nhắm mắt.

⬅ Trước Tiếp ➡