⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi môi lạnh lẽo cắn dọc một đường từ cổ xuống, không một chỗ nào được buông tha. Dấu răng xếp hàng chỉnh tề, một ngụm cắn lại một cái liếm mút, dâu tây đỏ giống như bệnh sởi, phủ kín mặt ngoài làn da.
Trồng xong dâu tây trên cổ, Nguyên Tuấn Sách chuyển hướng đến xương quai xanh. Hàm răng cắn lên xương cứng, Hạnh Mính phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Cái đầu bù xù dịu trên người cô, từ ngực một đường đi xuống, mỗi nơi mà môi anh đi qua đều lưu lại những dấu hôn đỏ tươi. Không khí an tĩnh, chỉ có tiếng mút vang không ngừng của cánh môi dán lên da thịt.
Đôi môi mỏng lạnh lẽo áp lên làn da ấm áp của cô.
"Mút, mút."
Hạnh Mính vừa tắm xong, cả người đều tỏa ra mùi hương sữa bò thơm lừng, vừa ngọt ngào vừa non mềm.
Đầu dúi xuống bụng nhỏ, Hạnh Mính vừa ngứa vừa đau, nắm chặt đỉnh đầu anh, rên rỉ: "Đừng hút nữa, ngứa quá, cậu đừng cắn."
Cô khó chịu, thoáng nâng đầu lên, liền nhìn đến làn da trước ngực phủ kín những dấu hôn rậm rạp. Hạnh Mính sợ tới mức choáng váng hết cả đầu óc, người không biết mà nhìn thấy còn tưởng rằng cô bị bệnh ngoài da. Tất cả đám dấu hôn này đều do một mình Nguyên Tuấn Sách cắn ra. Làn da chẳng còn chỗ nào hoàn hảo, đã không thể nhìn ra màu đã ban đầu.
Hạnh Mính vắt cánh tay lên mí mắt, tâm trạng suy sụp, bật khóc nức nở, bụng nhỏ phập phồng, khi thì phồng lên khi thì xẹp xuống. Nguyên Tuấn Sách duỗi ngón tay, ấn lên vòng eo mềm mại, túm lấy mép quần ngủ, kéo xuống, nhắm mắt lại, vẫn cố chấp yên lặng thể hiện dục vọng chiếm hữu.
Toàn thân Hạnh Mính đã bị cởi sạch, không biết qua bao lâu, Nguyên Tuấn Sách mới buông ngón chân cô ra.
Anh quỳ thẳng người, mở mắt, chân nhỏ rời khỏi miệng, thả xuống sàn nhà. Nhìn thân hình trước mặt bị các đốm đỏ phủ kín, anh vừa lòng mỉm cười, không quan tâm miệng mình đã đỏ lên, môi trên cũng sưng lên.
Đến nách của Hạnh Mính cũng không may mắn thoát khỏi, cả người bị ma sát ngứa rát, động cũng không dám động.
Cô đến chết cũng thế nào hiểu rõ. Rốt cuộc cái con yêu quái biến thái này học đâu ra cái thói quen cổ quái này thế.
"Đừng khóc, Hạnh Mính." Nguyên Tuấn Sách lau nước mắt ở đuôi mắt giúp cô: "Tôi không làm tình với cậu. Làm như vậy, người khác sẽ không dám chạm vào cậu. Hạnh Mính là của tôi, chỉ có thể là của tôi."
"Yêu quái các người đều biến thái như vậy sao!" Cô khóc lóc nói, Nguyên Tuấn Sách thỏa mãn, cười ngây ngốc, hoàn toàn không có dáng vẻ của một con yêu đứng đắn, cầm lấy bàn tay nhỏ của cô để lên ngực mình.
"Chỉ có tôi đối với Hạnh Mính không bình thường. Hơn nữa nơi này, là một phần của Hạnh Mính, thịt may mắn của Hạnh Mính, cũng là nơi thường xuyên khó chịu vì Hạnh Mính."
"Hu hư, kẻ điên, cút ngay, kẻ điên!"
Nguyên Tuấn Sách chỉ dùng một bàn tay đã kiềm chế được hai cánh tay đang lộn xộn của Hạnh Mính, đầu gối đè lên đôi chân cũng đang không ngoan ngoãn : "Tôi muốn vĩnh viễn ở bên Hạnh Mính."
"Cho nên, tôi muốn Hạnh Mính giúp tôi một việc."
"Cậu buông mình ra trước đã!"

⬅ Trước Tiếp ➡