⬅ Trước Tiếp ➡
"Vậy vì sao cậu cứ động đậy thế? Tôi vất vả lắm mới làm nó mềm xuống, bây giờ lại bị Hạnh Mính làm cho cứng lên rồi."
Hạnh Mính đỏ mặt, trừng mắt liếc anh một cái. Dáng vẻ lúc này của Nguyên Tuấn Sách thật sự rất giống mỹ nam bình thường, dễ dàng khiến cho người nhìn mặt đỏ tim đập. Có lẽ cô không thể kiên định hạ quyết tâm giết chết anh, phần lớn lí do là bởi vì gương mặt này!
"Hạnh Mính tự tiện rời đi, tôi thật sự rất tức giận. Vì sao cậu lại muốn chạy? Cậu biết rõ mình chạy không thoát mà. Cho dù cậu có chạy đến nơi nào cũng sẽ bị tôi tìm được. Vì sao nhân loại cứ thích làm mấy chuyện không biết tự lượng sức như vậy?"
"Cậu muốn bắt tôi về, nhốt lại một lần nữa sao?"
"Không thể sao?"
"Không thể! Tôi không muốn sống như một sủng vật, như con chó bị cậu nuôi dưỡng. Tôi không thích như vậy."
Nguyên Tuấn Sách bóp chặt cổ Hạnh Mính, đột nhiên hít thở không thông, khiến vẻ mặt cô chuyển sang sợ hãi, những cảm xúc đó đều được bộc lộ rất rõ ràng. Nguyên Tuấn Sách không mù, anh nhìn hiểu, nheo mắt, cả người toả ra vẻ nguy hiểm.
"Sủng vật có cái gì không tốt? Kỳ thật chỉ cần giết chết Hạnh Mính, rồi nuôi dưỡng một con sủng vật mới, nó chắc chắn càng nghe lời hơn cậu. Hạnh Mính cũng không cần lo lắng, thân thể của cậu, ý chí của cậu, hãy giao toàn bộ cho tôi quyết định, mỗi ngày cậu chỉ cần nằm trên giường chờ tôi trở về thì tốt rồi."
Hạnh Mính bắt lấy ngón tay anh, liều mạng động chân. Bàn tay anh càng ngày càng thít chặt, cô hấp hối giãy giụa, cô sắp không thở nổi nữa rồi, há miệng, đầu lưỡi thè ra ngoài, tham lam hấp thu không khí.
"Cậu đang lấy lòng tôi sao?" Nguyên Tuấn Sách nghiêng nghiêng đầu, mặt không cảm xúc dò hỏi.
Cô ra sức đánh lên mu bàn tay của Nguyên Tuấn Sách, ánh mắt xem thường, không biết đã thầm mắng anh bao nhiêu lần trong lòng
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, buông tay khỏi cổ cô, há mồm cắn một ngụm lên cổ cô. Một ngụm cắn để lại một cái dấu răng, mút một khối da thịt, ngậm trong miệng, hút hút.
Dấu vết trên đùi cô cũng là dùng cách này để lưu lại. Quả nhiên, chẳng mấy chốc, trên cổ Hạnh Mính đã phủ đầy những ấn ký tương tự. Chỉ cần là làn da của cô, tất cả đều nên có ký hiệu thuộc về anh.
"Cậu làm cái gì thế!"
Nguyên Tuấn Sách xé rách áo ngủ của cô, bắt lấy cổ áo, kéo mạnh xuống dưới, cổ cô bị vải sít chặt, đau nhức. Nguyên Tuấn Sách thấy dùng cách này không xé được, anh liền dùng hai tay, dùng sức kéo sang hai bên.
Xoẹt xoẹt --
Áo ngủ mát mẻ từ cổ áo, bị xé thành hai miếng vải rách. Hạnh Mính đánh lên người anh, nhưng tên nhóc này cứng giống như đá vậy, đánh thế nào cũng không thấy sứt mẻ, đè nặng trên người cô.
Các tòa nhà trong viện cách âm không tốt, Hạnh Mính nhịn xuống cục tức, tự như không thể la hét. Hơn nữa người đang ức hiếp cô là một con yêu quái, báo công an hiển nhiên không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Nguyên Tuấn Sách há mồm, lại ngậm lấy phần thịt trên cổ, cần cổ mẫn cảm bị một cơn đau đớn tập kích. Ngón chân Hạnh Mính cuộn tròn, nhắm mắt lại, bàn tay cắm vào đầu tóc bạc của anh, dùng sức kéo, cắn răng nhẫn nại.

⬅ Trước Tiếp ➡