Cho dù hai bên cách nhua rất xa, Hạnh Mính cũng có thể nhìn thấy tròng mắt màu lam xinh đẹp của nó, hình như là mèo nhà ai nuôi bị đi lạc, nhưng trên cổ không có vòng cổ thông tin, lông tóc trắng nõn không nhiễm một hạt bụi.
Cô nhớ tới quá khứ thật lâu trước kia. Cô đã từng cứu mèo cứu hai lần, một lần là hồi còn học cấp hai, một lần khác là khi ở cấp ba.
Lần cấp hai là khi cô vừa mới vào học, leo lên trên cây đa to lớn trong trường học, cứu một con mèo nhỏ bị nhốt trên ngọn cây xuống dưới. Con mèo kia rất dính người, sau khi được cứu xuống thì cứ liên tục cọ cọ cô.
Lần cấp ba cũng là giải cứu mèo con từ trên cây, chẳng qua lần đó cô trượt chân, ngã từ lầu hai xuống, kết quả bị trật khớp cánh tay, vì thế mà còn không phải nghe mẹ răn dạy một hồi lâu.
Con mèo mà hai lần cô cứu, đều là màu trắng, cũng có đôi mắt màu lam.
Hạnh Mính chậm rãi mở to mắt, đột nhiên ngồi dậy, dưới chân truyền đến cảm giác đau nhức khiến cô hít hà một hơi, thân thể lại nằm oặt xuống.
Cô nhìn ngoài cửa sổ, chờ mong hỏi: "Em tới cứu chị sao?"
Hạnh Mính cũng cảm thấy ý nghĩ của mình thật buồn cười, động vật có thể nghe hiểu tiếng người sao? Nếu con mèo này là yêu quái thì thật tốt.
Nhưng nếu là yêu quái hẳn là sẽ để bản thân mắc kẹt trên cây không xuống được đúng không?
Hạnh Mính mất mát, lại rúc đầu lùi về trong chăn.
Cho dù là mèo bình thường cũng sẽ không ngu ngốc đến mức để bản thân mắc kẹt trên cây. Hơn nữa con mèo này leo cây linh hoạt như vậy, hẳn là không phải con lúc trước mà cô cứu.
Lúc sau, con mèo trắng cũng rời đi, sau khi nhảy xuống đất liền không thấy nó trở về.
Ăn cơm xong, Nguyên Tuấn Sách nắm tóc kéo lên, ép ngẩng đầu hôn lưỡi với anh, còn nhất định phải hút hết sạch nước miếng trong miệng cô mới thôi, mới bằng lòng buông tha.
Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách nóng rực, nhìn cô nói.
"Hạnh Mính, tôi muốn làm tình."
"Không được!" Cô cao giọng, thét lên thất thanh: "Tôi đau, tôi sẽ đau chết. Cậu tha cho tôi được không? Tôi không giống cậu, chân tôi mà còn tiếp tục như này sẽ tàn phế mất, cậu dẫn tôi đi khám bác sĩ được không?"
Hạnh Mính bắt lấy cánh tay anh, lại bị nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của anh làm cho run rẩy, bật khóc nhưng vẫn cố gắng nói chuyện liền mạch, dáng vẻ kích động đáng thương, khóc đến nước mắt nước mũi đều chảy ra.
"Tôi không chạy, cậu dẫn tôi đi khám bác sĩ, tôi không nghĩ mất chân."
Nguyên Tuấn Sách nắm được trọng điểm trong lời của cô, dò hỏi: "Sau khi khám bác sĩ sẽ làm tình với tôi sao?"
Hạnh Mính gật đầu.
"Vậy nói cách khác, chỉ cần làm tình với tôi, tôi sẽ mang Hạnh Mính đi khám bác sĩ."
Không ngờ anh lại suy một ra ba như vậy. Tuy cùng là một đạo lý như nhau, nhưng Hạnh Mính vẫn không vui, nói lắp nói: "Mình đau, cậu mang mình đi khám bác sĩ trước, sau đó rồi làm, không được sao?"
"Nhưng mà chính tôi cũng đau," Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, cầm lấy tay Hạnh Mính, ấn lên hạ bộ của mình, nơi đó vẫn luôn cứng ngắc, nóng như bàn ủi.
"Tôi đã đau rất lâu. Bắt đầu từ ngày hôm qua, nó liền biến thành như vậy, nhất định phải cắm vào trong động của Hạnh Mính mới có thể tốt lên."