Chú chó nhỏ run rẩy quỳ rạp trên mặt đất, yếu ớt tay trói gà không chặt, tiếng khóc truyền ra từ dưới cánh tay tinh tế, cả người co thành một cục, vừa nhỏ vừa đáng yêu.
Nguyên Tuấn Sách si mê sờ đến nghiện, khóe miệng vẫn tươi cười, tâm trạng cực kì vui vẻ mà chính anh cũng không nhận ra: "Hạnh Mính thật đáng yêu, tôi rất thích, rất thích."
Một giây trước còn xẻo thịt ở chân cô, một giây sau vẫn còn mặt mũi làm bộ thâm tình bày tỏ.
Cảm giác sợ hãi mà Hạnh Mính dành cho Nguyên Tuấn Sách đã vượt xa nỗi khiếp đảm từ khi bắt đầu. Nguyên Tuấn Sách không muốn mạng của cô, có lẽ là vì anh muốn biến cô thành một cái thịt người di động, chuyên dùng để tiếp viện.
Hồ Anh Tài dùng ngón tay trêu đùa con mèo trắng trong lòng ngực, đem đến trước mặt Nguyên Tuấn Sách vừa từ trên lầu xuống dưới, khoe khoang: "Nhìn xem, tôi phát hiện ra thứ gì trước cửa nhà nè."
Mèo trắng có tròng mắt màu lam trong suốt, sáng ngời có thần, lông toàn thân thuần một màu trắng có một chút tạp sắc, lông tóc bóng loáng như gương.
"Có phải con mèo này rất đáng yêu không? Nhìn tròng mắt của nó mà xem, nhìn nhiều một cái là như bị hút vào." Hồ Anh Tài ôm con mèo mềm mụp, vuốt ve lông tóc của nó, yêu thích không buông tay, lại bế nó lên, cọ tới cọ lui trên mặt, kết quả con mèo kia không hề nể tình chút nào, thẳng tay cho anh ta một móng vuốt.
"A!"
Móng vuốt sắc bén xoẹt qua, thành một vết trầy da, Hồ Anh Tài bụm mặt cười ngây ngô, Nguyên Tuấn Sách chỉ nhìn thoáng qua liền đi lướt qua anh ta: "Ném đi, không thích."
"Hả? Nó rất đáng yêu mà! Chỉ là có hơi hung dữ chút thôi."
"Nó mới không đáng yêu, Hạnh Mính mới là người đáng yêu nhất."
Hồ Anh Tài lặng yên không một tiếng động, đứng sau lưng anh trợn mắt trắng, sau đó hai tay đặt dưới nách của con mèo nhỏ, giơ nó lên cao: "Rõ ràng là lớn lên đẹp như vậy. Haizz, nhưng cũng chẳng có cách nào, ai kêu chủ nhân nhà này không thích ngươi đâu."
"Meooo~." Bộ râu dài hai bên mép mèo run run.
Hồ Anh Tài nheo mắt, ánh mắt xảo trá cười hắc hắc, cũng học theo: "Meooo~"
Hạnh Mính bị cơn đau dày vò cả một đêm không ngủ, Nguyên Tuấn Sách không thoa thuốc cho cô, trong nhà cũng không có da thịt thừa, đương nhiên chẳng có cách nào khiến miệng vết thương của cô khép lại cả Anh chỉ có thể làm miệng vết thương đông lạnh, không cho máu chảy ra, qua một đêm, toàn bộ đùi phải biến thành màu tím.
Nguyên Tuấn Sách dò hỏi Hạnh Mính muốn ăn cái gì, Hạnh Mính khóc thật lâu, nói với anh cô muốn về nhà.
Sau đó anh liền không nói nữa, dém gọn chăn cho cô xong liền rời đi, cửa phòng vẫn như cũ, dùng kết giới phong ấn lại.
Hạnh Mính mở đôi mắt đã khóc đến sưng phù, cả người rúc vào trong chăn, dùng sức lau nước mắt.
Ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng mèo kêu, một con mèo trắng không biết từ khi nào đã leo lên, đứng trên cái cây hồ đào trước cửa sổ. Nó cứ ngồi trên thân cây, bình thành nhìn cô, cái đuôi phía sau vung vẩy dùng để xua đuổi con muỗi, nhàn nhã hưởng thụ ánh nắng ấm áp xuyên qua các tán lá cây.