⬅ Trước Tiếp ➡
Vẽ mãi vẽ mai, cô lại nhớ ra còn phải cho Nguyên Tuấn Sách năm tấm, liền đem năm tấm linh phù đặt riêng qua một bên. Vốn còn định vẽ thêm một ít, để phòng ngừa bất cứ tình huống nào, nhưng không biết sau đấy như thế nào, cô lại nằm bò ra giường ngủ quên. Ngày hôm sau tỉnh lại, khóe mắt đều bị dính mực nước.
Ngồi xe buýt đi vào trung tâm thành phố mất khoảng một tiếng rưỡi, Hạnh Mính thấy mình đã muộn tám phút so với thời gian cuộc hẹn, sau khi xuống xe bắt đầu chạy như điên.
Bên dưới trung tâm thương mại có một khu công viên, cô nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đang ngồi bên cạnh đài phun nước, bên cạnh anh còn có mấy đứa trẻ con đang đạp xe đạp chơi đùa.
Hôm nay anh không mặc đồng phục, anh mặc một chiếc áo khoác cao bồi, bên trong là áo t-shirts trắng, thiếu niên dung mạo sạch sẽ, dáng ngồi đoan chính, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Làn da của anh trắng nõn, dưới ánh mặt trời càng toát ra vẻ đẹp thần tiên không giống người bình thường. Ngay cả đài phun nước sặc sỡ phía sau cũng chỉ như làm nền cho dung mạo của anh, người qua đường đều lén lút nhìn anh, trong mắt toàn sự ái mộ.
Nguyên Tuấn Sách đã nhìn thấy cô, ngoài dự đoán, hôm nay cô vẫn mặc đồng phục phục, dùng tốc độ kinh người chạy về phía anh. Thậm chí anh còn cảm thấy cô sẽ trực tiếp nhào vào anh rồi hai người cùng ngã vào đài phun nước phía sau.
"Thực xin lỗi!" Cũng may cô vẫn kịp thời dừng lại.
"Cậu đến muộn mười phút." Nguyên Tuấn Sách mỉm cười.
"Rất rất rất xin lỗi!" Hạnh Mính chống tay lên gạch men sứ bên trên đài phun nước, thở dốc.
Cô quay người, ngồi bên cạnh anh, duỗi thẳng chân, thở gấp hỏi: "Cậu mua vé xem phim chưa?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Chúng ta không nên đến rạp chiếu phim rồi mới quyết định xem phim nào sao?"
"Có thế xem trên di động định mà, đặt trên di động sẽ tiện hơn đó."
Hạnh Mính lấy di động ra, tra cứu rạp chiếu phim gần họ nhất, đưa cho anh xem: "Nè, như này rất tiện nhỉ."
Nguyên Tuấn Sách híp mắt, nhìn màn hình di động, do ánh mặt trời quá chói khiến anh không thể nhìn rõ thông tin trên đó. Đành mặc kệ rồi móc ra một đống tờ tiền một trăm nguyên từ trong túi ra, nhìn độ dày của sập tiền đó, khiến một đám người nuốt nước miếng.
Hạnh Mính nghẹn lời, mắt nai ngơ ngác nhìn người đối diện.
"Đừng nói là cậu chỉ có tiền mặt nhé?"
"Không dùng tiền mặt còn có thể dùng cái gì?"
"Cậu là người nguyên thủy đấy à?"
Anh nhíu mày, biểu cảm khuôn mặt đầy khó hiểu, yên lặng nhét tay vào túi, giọng nói đầy từ tính mang theo vẻ xin lỗi: "Xin lỗi, lúc trước tôi chưa từng dùng di động."
"Không sao đâu! Mình cũng phải lên cấp ba, mẹ mới mua di động mình."
Hạnh Mính buồn rầu xoa xoa tóc: "Nhưng mà, trong di động của mình cũng không có tiền, cậu chờ mình ngẫm lại xem, để mình tìm người hỏi mượn điểm."
"Không sao." Nguyên Tuấn Sách đứng dậy, túm chặt cánh tay cô, dễ dàng kéo cả cô đứng lên, Hạnh Mính cảm thấy mình nhẹ như tờ giấy, thấy anh kéo cô dậy mà không tốn chút sức lực nào.
"Tôi có tiền."

⬅ Trước Tiếp ➡