⬅ Trước Tiếp ➡
Phương trượng đã qua tuổi sáu mươi, quanh năm suốt tháng, ngoại trừ các pháp sự quan trọng, ông đều mặc một bộ quần áo dài màu xanh đen mộc mạc, vạt áo to rộng, dài chùm chân và cổ tay.
Tĩnh Đình phương trượng mỉm cười hiền từ, lông mày dài trắng muốt rũ xuống, khi nói chuyện chúng cũng run lên theo.
"Con ăn cơm tối chưa?"
"Con chưa ăn ạ, sư phụ. Con nói với ngài chuyện này, cực kỳ cực kỳ quan trọng, ngọn núi ở sau trường học của con ấy, xuất hiện một cơn gió lốc, chuyên hút hồn phách vào, ngài có biết đó là gì không?"
"Hửm?" Phương trượng suy tư, giọng điệu già nua trầm thấp than nhẹ: "Cơn gió lốc đó như thế nào?"
Hạnh Mính nhíu mày nhớ lại, khoa tay múa chân miêu tả: "Chính là, rất lớn, đến cả cây dương xỉ cũng bị cuốn vào, những cơn gió lốc đó còn có thể điều khiển cây dương xỉ, nếu không phải con còn có phù, còn đã suýt bị nhánh cây đánh chết."
"Đúng rồi, dưới tàng cây còn có một đoàn ánh sáng trắng! Chính là những đoàn ánh sáng trắng đó giở trò quỷ."
Hạnh Mính kích động nói: "Sư phụ, ngài nói xem thứ kia, có phải chuyên môn đối phó với những hồn phách không?"
Tĩnh Đình phương trượng nhắm mắt lại, trầm ngâm ừ một tiếng, tư thế ngồi thiền lúc đầu đến giờ vẫn không đổi, ngón tay đặt trước người, đầu ngón tay uốn lượn.
Thật lâu sau, Hạnh Mính mới chờ được một câu: "Có tâm giả vì, thiên địa chi đạo, vật cực tất phản, doanh tắc tổn hại."
Hạnh Mính đau khổ cào trán, đến Đạo Đức Kinh cô còn không thuộc nổi, chứ cành đừng nói đến loại lời thâm sâu thế này, ngoại trừ bốn chữ đầu tiên, mấy chữ sau một chữ cô cũng không hiểu.
"Sư phụ, vậy.."
"Chớ có xúc động, cơn gió lốc koa chắc là do yêu rạo ra, đừng để bị cuốn vào trong đó nếu không con sẽ lành ít dữ nhiều. Lần sau nhìn thấy nó thì cách càng xa càng tốt."
"Nhưng mà, những hồn phách bị cuốn vào đó đều bị xé làm đôi, chúng nó kêu rất thảm thiết. Không phải sư phụ đã nói, hồn phách nên được thu vào hồ lô, rồi siêu độ cho chúng nó sao."
Phương trượng thở dài một hơi: "Có một số việc không thể cưỡng cầu, so với an toàn của con, thì những thứ khác không quan trọng. Con phải cách chúng nó càng xa càng tốt. Có vài loại yêu quái thích bắt hồn phách, là vì để đề cao tu vi của chúng, bắt nhiều rồi, tự nhiên sẽ bị phản phệ."
Hồn phách, tu vi?
Lại có kẻ dám lấy hồn phách làm công cụ?
Quả thực là tâm địa độc ác như rắn rết! Nếu để cô gặp được con yêu quái kia, cô nhất định sẽ bắt nó nhổ ra tất cả các hồn phách mà nó đã nuốt!
"Nhớ lấy, mấy ngày gần đây chăm chỉ vẽ bùa."
Buổi tối thứ sáu, Hạnh Mính ở lại đạo quán, mặc áo dài ngồi trên giường vẽ bùa. Ngọn nến được đặt trên đầu giường lung linh tỏa sáng, cô nghiêm túc đưa từng nét bút.
Một lá bùa phải mất hai phút mới vẽ xong, không biết cô đã vẽ được bao nhiêu tấm. Sau khi vẽ xong đem một tấm bùa cô đều ngậm nó trong miệng một lúc, rồi mới đặt sang một bên.

⬅ Trước Tiếp ➡