Hạnh Mính nghe không rõ, không chắc chắn có phải anh đang khóc thật không. Anh giống như động vật đến kỳ động dục, dục vọng bùng nổ, cầu xin cô dùng thân mình cứu anh.
"Chặt quá, tôi đau quá."
Hạnh Mính run rẩy thở dốc, phẫn nộ cắn chặt răng, cánh tay duỗi thẳng trên mặt đất, bắt lấy lông tơ trên thảm.
Cô nhắm chặt mắt, thái dương rịn ra một tầng mồ hôi, vài giọt lướt qua khuôn mặt, chảy xuống. Hạnh Mính nghiến răng nghiến lợi bò về phía trước, ngón chân ma sát với mặt đất, bất chấp cả người đang đau nhức như từng khớp xương bị tháo ra, cô thấp giọng kêu gào, thề sống chết bò về phía trước.
Nguyên Tuấn Sách ôm eo cô, kéo cô về phía mình, côn thịt dưới háng vừa rút ra, anh động thân, một mạch cắm đến tận tử cung.
"A a a!" Dùng hết toàn lực mạnh mẽ hoạt động trong âm đạo của cô vài cái, mang theo tình cảm mãnh liệt cùng phương thức làm tình như muốn trút giận, tử cung bị đùa bỡn đến sắp hỏng.
Anh phát ra tiếng gầm nhẹ, cong eo hạ người, gương mặt dán lên cổ cô. Mái tóc dài màu bạc tản bên cạnh Hạnh Mính, côn thịt chạm tới tử rồi bất động, ma sát một chút rồi bắn ra tinh dịch tanh nùng. Tinh dịch nóng bỏng đánh thắng vào vách trong mỏng nộn của từ cung.
Quá trình động dục của yêu quái kết thúc, rốt cuộc cũng được giải thoát. Nguyên Tuấn Sách ghé lên tấm lưng của cô, vẻ mặt chưa đã thèm thở dốc, cự vật của yêu quái vẫn nằm yên bên trong, không có ý định rút ra, hay ý muốn kết thúc.
Hạnh Mính nằm bò trên mặt đất, hơi thở mỏng manh. Nếu không cúi sát người để nghe, thì căn bản không thể phát hiện cô vẫn còn có hô hấp.
Hai chân cô mở ra, quỳ rạp trên mặt đất, cơ thể bị tàn phá nặng nề. Giữa hai chân là đống chất lỏng trắng ngà đặc quánh, chúng chảy từ bên trong ra, còn tản ra mùi tanh.
Eo thon toàn là dấu ngón tay loang lổ, từng vệt xanh tím doạ người, sắc thái ám trầm. Bức tranh sơn dầu trắng tinh ban đầu như bị vần vò, rồi lại ngâm trong chảo nhuộm. Trên bả vai còn một vết thương do ngọn lửa yêu đốt lúc trước, cẳng chân bị xích sắt rơi xuống dập trúng cũng không thể may mắn thoát khỏi, lưu lại một vết thâm tím.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách không thèm rửa sạch bộ phận giữa háng, cầm lấy cây côn thịt còn đang dính máu, cũng mặc kệ nó chưa mềm xuống, trực tiếp ấn vào quần lót, rồi ôm người con gái đi đến mép giường, nhẹ nhàng đặt cô vào trong chăn.
Hạnh Mính suy yếu, gương mặt trắng bệch, thần sắc mệt mỏi, tròng mắt trắng nhiều hơn đen, thình lình mất đi sự lung linh, hơi thở mong manh, đôi mắt chỉ nhìn mỗi một chỗ, không nói lời nào cũng không nhúc nhích.
Nguyên Tuấn Sách nằm bên cạnh cô, ngón tay tự do vuốt ve đường nét trên má cô. Khớp xương vừa lạnh vừa cứng, tinh tế miêu tả ngũ quan của cô, cặp mắt nai kia không biết đang suy nghĩ cái gì, linh hồn chậm chạp không trở về.
"Hạnh Mính." Anh nhả từng chữ một, gọi tên Hạnh Mính thành tiếng, khóe miệng cong lên, nở một nụ cười hạnh phúc.