⬅ Trước Tiếp ➡
Hàm răng cô run lên cầm cập, va vào nhau. Cả người lung lay bò về phía trước.
Ngón tay lạnh băng tách môi âm hộ sưng đỏ như cái bánh bao ra, phía sau truyền đến giọng điệu nghi hoặc dò hỏi: "Vì sao nơi này lại có một cái động lớn như vậy?"
Côn thịt mới vừa rút ra, hoa huyệt bị cắm trong một thời gian dài đã không thể khép lại được. Cô bé bị anh thao ra một cái cửa động lớn cỡ quả trứng gà.
"Cánh môi" mấp máy lúc đóng lúc mở, Nguyên Tuấn Sách có thể nhìn rõ ràng phần thịt mềm bên trong, phấn hồng tươi đẹp, còn những giọt máu đang chảy ra bên ngoài, máu chảy thành dòng nhỏ, từ từ lăn đến bên cạnh cửa khẩu, hướng tới âm đế, làm mấy cọng lông lưa thưa ướt nhẹp.
Mông thịt trắng nõn của Hạnh Mính cũng toàn là máu, là do trạn phá thân vừa rồi gây ra. Nguyên Tuấn Sách bẻ hai cánh mông cô ra, hôn lên chỗ dính máu một cái, biểu cảm nghiêm túc thành kính cứ như đang cầu nguyện trước khi ăn cơm, cũng như đang thông báo cho cô, anh muốn tiếp tục.
"Tôi muốn đi vào, bạn học Hạnh." Máu loãng nhiễm lên đôi môi mỏng của anh, khiến khuôn mặt trắng bệch không chút huyết sắc càng thêm quỷ dị, môi đỏ quyến rũ như quỷ.
Bàn tay to phủ lên mông thịt, ngón tay ấn xuống, thịt non trên mông cũng lõm xuống theo. Nguyên Tuấn Sách đỡ côn thịt còn dính máu, không chút do dự nhét vào cửa động.
Mặc dù cửa động đã bị khai phá từ trước, nhưng lúc anh đút vào vẫn bị kẹp chặt đến đau đớn như cũ. Nguyên Tuấn Sách không nhịn được mà cong eo, nhíu mày thở gấp, nhưng vẫn cố chấp nhất định muốn cắm đến tử cung của cô.
Hạnh Mính phủ phục trên mặt đất, ngón tay cuộn lại, móng tay bấu chặt lên lông tơ trên mặt thảm. Đôi mắt cô trừng tò, trong mắt toàn vẻ hoảng sợ, gương mặt thanh tú phải chịu nỗi đau cực lớn, khiến ngũ quan vặn vẹo biến hình.
Cổ họng không phát ra nổi một tiếng, tiếng rên rỉ mơ hồ không rõ, thậm chí còn bị lấn át bởi tiếng tinh hoàn đang kịch liệt đập vào. Nguyên Tuấn Sách cũng chẳng thể nghe được cô đang nói cái gì.
Nhưng những lời mà cô có thể nói cũng chỉ loanh quanh mấy câu này, rút ra đi, buông tha cho cô.
Nguyên Tuấn Sách không cam lòng càng đâm mạnh vào trong, hai quả trứng đánh lên cửa động, viên bi nặng trĩu hung hăng như muốn nhét vào trong. Mắt thấy không thể chen lót, anh vẫn cố chấp không chịu từ bỏ, sau khi thử qua vài lần đành phải thôi, lùi ra bên ngoài. Côn thịt bị mị thịt hút lại gắt gạo khiến anh giật mình, than nhẹ một tiếng, giọng khàn khàn.
"Hạnh Mính..
Đây là lần đầu tiên anh gọi hẳn tên cô.
Bình thường Nguyên Tuấn Sách vẫn duy trì cách gọi như gần như xa bạn học Hạnh, cộng thêm nụ cười mơ hồ không thật, cả người chẳng có tí thật lòng nào, cũng không bộc lộ ra tình cảm gì. Nhưng ngay lúc này, giọng nói vì nhiễm sắc thái tình dục mà khàn khàn, mỗi một lần gọi tên đều như mang theo thương tiếc, muốn dung nhập cô vào cơ thể, ăn sạch đến xương cốt cũng không chừa.
"Cứu tôi, Hạnh Mính." Anh ăn nói khép nép ôm eo cô cầu xin, nhưng động tác dưới háng vẫn không hề dừng lại, càng phát cuồng đâm loạn, xen lẫn còn có tiếng khóc vụn vặt và tiếng thở gấp của anh.

⬅ Trước Tiếp ➡