"Một đám đạo sĩ tự cho rằng mình là mình siêu phàm, tu luyện rồi động tà niệm, cho rằng bản thân có thể nắm giữ ngũ hành là có thể thành tiên, không nghĩ tới lại bị tà niệm cắn nuốt, không chỉ tẩu hỏa nhập ma, mà còn tự tay tạo ra một con quái vật như vậy."
"Bọn họ sợ hãi, cho nên mỗi năm cứ đến lúc này, những lão đạo sĩ bất tử đó đều sẽ tập hợp lại với nhau, dùng tu vi của bản thân để phong ấn yêu hồn năm đó lưu lại."
Hồ Anh Tài nhìn về phía Nguyên Tuấn Sách đang nổi điên mãnh liệt giãy giụa khiến xích sắt phát ra tiếng leng keng kịch liệt, trần nhà đã nứt toác, một vài mảnh vỡ rơi xuống mặt đất, anh vẫn cứ như không biết đau đớn, đối kháng với xích sắt đang trói mình.
"Một nửa yêu hồn nằm trong thân thể anh, còn nửa cái còn lại, hẳn là ở trên núi Tu Duyên của các người đi. Yêu hồn có liên kết đặc biệt với nhau, nhìn phản ứng lúc này của cậu ta, bên kia cũng có lẽ đã cảm nhận được, cậu ta giãy dụa kịch liệt như vậy, hẳn là đang tăng sức mạnh phong ấn."
"Nếu cậu ta còn không ngừng giãy giụa, khóa hồn liên cũng sẽ mất tác dụng, phạm vi trăm dặm xung quanh đây đều sẽ bị sức mạnh của cậu ta san thành bình địa. Mọi thứ đều có sinh mệnh, hoa, cỏ, cây, hay chính cô, đều có chung một kết cục."
Hạnh Mính run rẩy, ý nghĩ muốn chạy trốn càng hiện rõ trong đầu, Hồ Anh Tài nhíu mày nhướng mi, nghiêng đầu nói: "Sao thế? Mục đích cô tới đây chuyến này không phải vì cứu cậu ta sao? Tôi đã giải thích đến cái mức này, cô gái nhỏ, đừng làm cho tôi thất vọng."
Núi Tu Duyên cao ngút tầng mây, ngày thường đứng trên đỉnh núi có thể ngắm được cảnh tượng tinh không vạn lí (1). Hiện giờ, đỉnh núi lại bị vây quanh bởi những đám mây màu xám nặng nề, nhiệt độ không khí còn thấp hơn dưới chân núi, đỉnh núi cuốn lên từng trận trận gió lốc.
Tinh không vạn lí : Bầu trời trong xanh, vạn dặm không có mây
Trong đạo quán, mái ngói trên các gian phòng đã bị gió lốc thổi bay, các sợi dây tơ hồng treo trên thân cây cổ thụ cũng chao đảo. Cơn gió lốc xoáy trên chủ điện, bốn cây cột chống khắc hình rồng, con rồng rất sống động, giống như nó thực sự sống dậy, xoay quanh cây cột, gương mặt hung ác, hé miệng gào thét vớ không trung. Trên đầu cửa có treo bát quái trận, gió lốc thổi phát ra tiếng lạch cạch, rung động.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Các đạo sĩ ngồi thành một vòng tròn ngoài cửa, yên lặng đả tọa (2), đôi tay đồng loạt đặt theo một tư thế ở trước bụng.
cơn lốc xoáy trên đỉnh đầu giống như một con rồng đang há miệng rít gào, sắp cắn nuốt toàn bộ nóc nhà, những đám mây xám ngoét tu tập một chỗ, thỉnh thoảng lại đánh ra tia chớp nhưng bị lốc xoáy hút vào. Tựa như cơn lốc xoáy đó muốn cuốn đi hết mọi vật trong thiên địa, sắc mặt các đạo sĩ không thay đổi, vẫn tĩnh tọa trấn áp.