⬅ Trước Tiếp ➡
Khoé miệng Nguyên Tuấn Sách khẽ cong lên, lộ ra nụ cười nhưng phần má trái lại lộ ra răng nanh khủng bố bén nhọn: "Hôm nay bạn học Hạnh mặc quần áo thật xinh đẹp."
Hạnh Mính sợ đến bất động, thậm chí còn không dám lùi về phía sau, cô khó có thể tưởng tượng, đây là Nguyên Tuấn Sách đẹp đến mức nam nữ khó phân trong ấn tượng.
Nguyên Tuấn Sách lộ ra biểu cảm thất vọng, nửa gương mặt người vẫn có thể biểu đạt rõ ràng cảm xúc của anh, còn một nửa gương mặt kia? Nơi đó chỉ là một bộ xương khô hoàn toàn chỉnh, chỉ cần đối mắt với tròng mắt màu trắng đó một giây, toàn thân sẽ như bị kết băng.
"Tôi rất xấu xí, đừng nhìn tôi." Anh hữu khí vô lực nói: "Đừng dùng gương mặt xinh đẹp kia để nhìn tôi, sẽ ô uế đôi mắt của cậu."
Hạnh Mính run rẩy lên tiếng: "Vì sao? Vì sao cậu lại biến thành như vậy?"
"Đừng nhìn tôi, đừng nhìn tôi." Anh cúi đầu ủ rũ, lẩm bẩm tự nói.
"Nguyên Tuấn Sách."
Nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô, cảm xúc của Nguyên Tuấn Sách càng kích động hơn, có phẫn nộ còn có tự ti và trái tim yếu ớt mong manh dễ vỡ, anh càng rít gào ra lệnh cho cô: "Đi ra ngoài! Không được phép nhìn tôi! Tôi rất xấu xí! Đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài!"
Dường như anh muốn phóng thích một thứ gì đó ra ngoài, đống xích sắt cột trên người anh bắt đầu rung động kịch liệt, càng thít chặt hơn, lòng bàn chân đột nhiên kết băng, hàn khí ập vào trước mặt, ngay cả dây xích cũng bị đông lạnh thành khối băng.
Đáng tiếc, lớp băng tuyết đó cũng chỉ phụủ bên ngoài mà thôi, hoàn toàn không làm dây xích hư hao gì. Đám băng đọng trên xích sắt bị hất rơi xuống, hung hăng nện trên mặt đất rồi vỡ nát, dây xích vẫn tiếp tục thịt chặt cánh tay và eo anh, xiềng xích tàn bạo cắm thẳng vào trong xương cốt.
Gân trên mu bàn chân nhô lên càng ngày càng nhiều, bàn chân sung huyết, ngón chân dùng sức cuộn lại. Hạnh Mính sợ hãi muốn chạy ra, nhưng vừa quay người lại, thiếu chút nữa đã đụng phải Hồ Anh Tài đang đứng ở cửa.
Anh ta vẫn mang tư thái nhàn nhã ôm ngực xem kịch như cũ, cánh tay khoanh trước ngực, yên tĩnh trầm mặc nhìn đồng bạn bên trong đang trên bờ vực tan vỡ.
Hạnh Mính đột nhiên nghĩ đến, một tuần này là quỷ tiết, nếu là bởi vì nguyên nhân này mới khiến Nguyên Tuấn Sách biến thành như vậy, vậy thì tại sao con hồ yêu như anh ta, lại có thể bình tĩnh như thế?
Hồ Anh Tài rũ mắt, dường như đã nhìn ra suy nghĩ trong đầu cô, còn có nỗi sợ hãi trong đáy mắt cô.
"Cô có muốn biết cậu ta là loại yêu gì không?"
Hạnh Mính có thể cảm giác được, hàm răng của cơ đang lập cập va vào nhau, không chỉ bởi vì sợ hãi, mà còn vì nơi này quá lạnh.
"Loại gì?"
"Cậu ta là tập kết của năm nguyên tố kim mộc thủy hỏa thổ, bị tà niệm mạnh mẽ sản sinh ra đời này, cũng là loại yêu ma không nên tồn tại nhất." Hồ Anh Tài nhìn cô, đáy mắt toàn là vẻ lạnh nhạt, hoàn toàn không che giấu vẻ chán ghét với thân phận đạo sĩ chính nghĩa của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡