Biệt thự thoạt nhìn không còn vẻ xinh đẹp như trước, mảnh đất trống trước cổng lớn vốn là nơi trồng hoa, nhưng hiện tại chỉ là một mảnh thổ địa cằn cỗi trụi lủi, không có một chút sự sống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trước cánh cổng bỗng xuất hiện một màu xanh lục tươi mát, tràn đầy sức sống.
Hạnh Mính mặc áo sơ mi màu matcha hoạ tiết kẻ ô vuông, cúc áo được đóng chỉnh chỉnh tề, phối với quần jean màu trắng rộng thùng thình, và đôi giày thể thao màu hồng nhạt, cả người tỏa ra nguồn năng lượng tươi mới, tràn đầy sức sống, ngây thơ hồn nhiên.
Hồ Anh Tài thấy cô thì khá kinh ngạc hỏi: "Sao cô tìm được nơi này?"
Hạnh Mính cười ngây ngốc: "Tôi đã tới đây hai lần rồi mà."
"Lần đầu tiên là do Nguyên Tuấn Sách mang cô dịch chuyển tức thời tới, cô chỉ tự đi có một lần đã nhớ kỹ?"
Mặc dù hỏi như vậy nhưng Hồ Anh Tài cũng không để cô đứng ngoài cổng chờ quá lâu, anh ta nhanh chóng dẫn cô vào nhà: "Nơi này đã bị Yêu Sách tạo kết giới phong ấn hết rồi, người bình thường cho dù muốn tìm cũng không thể tìm thấy, xem ra cậu ta đã cho cô vào danh sách ngoại lệ."
"Yêu Sách?"
"Là nhũ danh của Nguyên Tuấn Sách."
"Phốc, nhũ danh." Cô bật cười thành tiếng, Hồ Anh Tài ý bảo cô: "Nhưng đừng nói với cậu ta nhé. Nếu bây giờ cậu ta lại chịu thêm chút kích thích này nữa, cậu ta có thể sẽ lật cái nhà này lên mất."
"Vậy bạn học Nguyên ở đâu?"
Hồ Anh Tài ngừng trước cầu thang, hất cằm chỉ lên trên lầu: "Bên trên, vẫn ở cái phòng ngủ đó đó."
Anh ta cười khanh khách, hai tay khoanh trước ngực, dựa vào tay vịn của cầu thang, đuôi ngựa buộc thấp đung đưa rồi dừng trên vai anh ta, mắt phượng nheo lại. Trên người Hồ Anh Tài có cảm giác rất dịu dàng nhưng lại không quá chân thật, chân dài gập lên, nhìn dáng vẻ lười biếng này là biết, hiển nhiên anh ta không hề có ý định đi lên.
Hạnh Mính nhìn lên lầu trên.
Rõ ràng giờ đang là ban ngày, nhưng bên trên cầu thang cực kỳ tối tăm, bóng tối mông lung bao phủ hạn chế tầm nhìn, cô chỉ có thể nhìn thấy hình dạng mơ hồ của các bậc cầu thang. Tối đến mức này thì có vẻ không bình thường lắm nhỉ? Hoặc cũng có lẽ do bầu trời hôm nay đầy mây, nơi này lại vừa vặn không dễ đón ánh sáng chăng?
Nhưng cảm giác không khí cũng không giống bình thường, Hạnh Mính có vài dự cảm bất an. Chỉ cần nhìn lâu vào bóng tối đó, cô sẽ cảm thấy áp lực đến không thở nổi, không khí trở nên loãng xoẹt, có cảm giác như say xe.
"Đi lên đi, nếu biết cô tới, có lẽ cậu ta sẽ rất vui đấy."
Hồ Anh Tài căn bản không hỏi cô, vì sao lại chọn ngày hôm nay, ngày thứ bảy, đột nhiên tới tìm Nguyên Tuấn Sách.
" Ừm"
Hạnh Mính thấp thỏm bất an, bám theo lan can lên lầu, mỗi một bước đi đều cực kỳ cẩn thận, thong thả.
Cô tự thuyết phục chính mình, nơi này là nhà của yêu quái, có vài dự cảm bất thường cũng là bình thường.