Ngày hôm sau, Nguyên Tuấn Sách không tới lớp học.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư, cũng không thấy bóng dáng anh đâu. Buổi tối, Hạnh Mính một mình tan học đi về nhà, luôn có thể nhìn thấy bên ngoài cổng trường, tốp năm tốp ba những học sinh của trường khác đang tụ tập ở đó, bộ đồng phục trên người bọn họ là của một trường cấp ba cách nơi này mười mấy km.
Lộ Điệp nghe ngóng được tin tức nên biết vì sao họ lại tụ tập ở đây. Không ngờ mục đích những người đó tới đây là để xem Nguyên Tuấn Sách.
"Bọn họ là bạn học trong ngôi trường trước cửa Nguyên Tuấn Sách. Nghe nói, năm trước cũng vào tầm thời gian này, trong khoảng một tuần, trường học của bọn họ có ba người ngã xuống từ khu dạy học. Có nhân chứng tận mắt chứng kiến nói là chuyện này có liên quan đến Nguyên Tuấn Sách, nhưng cuối cùng nhà trường bên đó cũng không điều tra ra cái gì, không có chứng cứ khẳng định là cậu ấy đẩy người ta xuống."
"Đám người kia chính là tới xem cái náo nhiệt. Bọn họ khẳng định Nguyên Tuấn Sách là hung thủ, muốn nhìn xem, liệu năm nay anh có thể gây án trong thời gian này hay không."
Lộ Điệp: "Bây giờ Nguyên Tuấn Sách lại xin nghỉ, chuyện này càng khiến bọn họ tin tưởng, cậu ấy là hung thủ."
Hạnh Mính không nói chuyện, vẻ mặt nghiêm túc như đang tự hỏi gì đó, Lộ Điệp tiến lên hỏi: "Cậu cũng cảm thấy Nguyên Tuấn Sách là hung thủ?"
"Mình chưa hề nói như vậy."
"Nhưng vẻ mặt của cậu đã bán đứng cậu."
Hạnh Mính che miệng lại, cô có biểu hiện rõ ràng như vậy sao?
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Nguyên Tuấn Sách là yêu quái, hơn nữa bây giờ là lễ quỷ tiết, cô rất khó để phủ định những chuyện này không có liên quan đến anh. Hơn nữa, cho dù anh thực sự là hung thủ đi chăng nữa, có lẽ cô cũng chẳng ngạc nhiên hay nghi ngờ gì đâu.
"Những người đó đã chết sao?"
"Không chết, một người chỉ bị thương nhẹ, một người trọng thương, còn có một người đến bây giờ vẫn chưa ra khỏi bệnh viện đâu."
Hạnh Mính càng khẳng định mấy ngày này nhất định phải trốn xa Nguyên Tuấn Sách một chút.
Hôm nay là thứ sáu, buổi tối, Hạnh Mính ăn thịt vịt xong, đang đánh răng chuẩn bị đi ngủ, thì tấm linh phù đặt trong cặp sách đột nhiên rung động.
Cô mở khóa kéo, tấm linh phù đột nhiên vụt ra, bay đến trước mặt cô, trên mặt hoàng phù hiện lên mấy chữ màu đen. Chữ đen cứ như con kiến, trồi lên từng nét một, rồi một lần nữa xếp hàng tổ hợp lại, bay lên không trung trước mặt cô, tạo ra chữ viết hoàn chỉnh là cái loại chữ mà cô có thể xem hiểu ấy.
Đây là, mệnh lệnh sư phụ truyền đến cho cô.
Thời tiết âm u nặng nề, không khí u ám ẩm ướt khó chịu, bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây màu xám lớn, ngẩng đầu lên không trung toàn một màu xám ảm đạm, tiếng chim hót trong rừng cây có vẻ thê lương rợn người.
Cây cổ thụ được trồng trong sân từ lâu, lúc đầu phát triển tươi tốt, cành lá vượt ra khỏi bức tường vâ. Thân cây màu nâu thẫm vặn vẹo thành một đoàn bánh quai chèo, không biết đã bị mục ruỗng bao nhiêu năm, trong thân cây đã bị mổ đến trống không, cả cái cây to lớn chỉ còn lại vỏ bọc xác xơ bên ngoài, lung lay sắp đổ, giống như bất kì lúc này cũng có thể sụp xuống.