Có vấn đề lớn ấy chứ! Chuyện này có phải đã chứng minh, tính mạng của cô sẽ không bao giờ bị đe dọa nữa không!
"Có phải cậu đã không muốn giết mình nữa phải không, Nguyên Tuấn Sách? Mình không cần chết nữa, đúng không? Đối với cậu, mình rất có giá trị."
Anh nở nụ cười, lúm đồng tiền như hoa, đôi mắt bởi vì thích mà tràn ngập tình cảm như nhân loại bình thường, không còn nụ cười mỉm tiêu chuẩn kia nữa: "Đúng vậy, giá trị của bạn học Hạnh là khiến tôi cảm thấy rất vui vẻ. Loại cảm giác vui vẻ, tôi muốn duy trì mãi mãi."
Hạnh Mính vui đến mức chỉ kém nhảy dựng lên, phóng pháo hoa chúc mừng. Cô không cần nơm nớp lo sợ lúc nào Nguyên Tuấn Sách tức lên sẽ giết chết mình nữa, không cần lo lắng cho mạng nhỏ của bản thân nữa rồi!
Không ngờ con yêu quái này thật sự có thể sinh ra tình cảm!
Chuyện Hạnh Mính bị Nguyên Tuấn Sách ôm trước cổng trường đã lan truyền khắp nơi, gây ra ồn ào khắp toàn trường. Có người nói bọn họ là người yêu, còn có người nói bọn họ đứng trước cổng trường, quang minh chính đại hôn môi, các thầy cô giáo trong trường cũng không quản nổi nữa rồi.
Không biết là tên nào miệng rộng, đến tiết thứ hai, Hạnh Mính bị thầy Diêm gọi lênvăn phòng.
Hạnh Mính tốn bao nhiêu nước bọt, nói khô cả cổ, cố gắng thuyết minh lại tình huống, ý chính là mình không có hôn môi hay có quan hệ trên mức bạn bè với Nguyên Tuấn Sách xong, thầy Diêm vẫn cứ bán tín bán nghi, ông cảm thấy, hai học sinh này khẳng định có vấn đề.
"Yên tâm đi, thầy cũng rất tiến bộ. Thời buổi này, học sinh đang trong tuổi dậy thì nảy sinh tình cảm với nhau cũng là chuyện hết sức bình thường mà. Em cứ ăn ngay nói thật, thầy tuyệt đối sẽ không báo lại với phụ huynh của em đâu, hơn nữa thầy còn lại có thể giúp em nhận ra tình yêu chân chính."
Hạnh Mính nghe ra ý ngầm của câu này. Biện pháp này gọi là câu cá, thử hỏi có con cá nào đã cắn vào mồi câu mà không phải rời khỏi mặt nước không?! Nhưng mà cô với Nguyên Tuấn Sách thật sự trong sạch mà!
"Thầy Diêm, thầy tin em một lần đi được không? Em thật không có quan hệ trên mức bạn bè với cậu ấy."
Diêm Bằng vẫn ôm thái độ hoài nghi, thấy cá không cắn câu, ông đổi chiến thuật, dùng tình cảm công kích, ra vẻ trưởng thành nói mấy lời thấm thía với cô.
"Thành tích học tập của Nguyên Tuấn Sách rất tốt, nếu hai em yêu đương mà vẫn không ảnh hưởng đến thành tích của em ấy thì người làm giáo viên như các thầy cũng mở một con mắt nhắm một con mắt. Huống hồ Hạnh Mính này, có chuyện này thầy phải nhắc nhở em."
Hạnh Mính ngoan ngoãn gật đầu, lặp lại một lần nữa mình không yêu đương với anh.
"Không phải ý này. Là chuyện liên quan đến thời gian trước khi Nguyên Tuấn Sách chuyển tới trường chúng ta cơ. Lúc em ấy còn ở trường cũ đã xảy ra rất nhiều sự kiện đổ máu, chuyện lúc ấy cũng làm lớn lắm, nghe nói là có liên quan đến em ấy, nhưng đến cuối cùng cũng không điều tra ra thứ gì chứng minh những chuyện đó có liên quan trực tiếp đến em ấy cả."