"Vv!" Hạnh Mính duỗi tay ngăn cản, Nguyên Tuấn Sách cũng buông tay, đứng thẳng người lại, gương mặt gợi đòn trưng ra nụ cười mỹ mãn. Nguyên Tuấn Sách đứng dưới ánh nắng tươi sáng, gương mặt quyến rũ được đấng tạo hóa ưu ái, cho dù anh có là nữ sinh cũng có thể quyến rũ hết đám người trên Trái Đất này.
"Nếu đã đồng ý với tôi mà còn dám đổi ý, thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy."
Con yêu quái dính người chết tiệt, sao có thể cười đến vui vẻ lại tàn nhẫn như thế?!
----
Nguyên Tuấn Sách: Người của tôi, ai cũng không được phép chạm vào. Làm trái? Trảm!!
Hạnh Mính: Tên yêu quái dính người chết tiệt.
Lộ Điệp: Dám tranh sủng với bà!!
Ngoại trừ thời gian lúc ở nhà, không lúc nào Nguyên Tuấn Sách không dán cùng một chỗ với Hạnh Mính, bất kể đi ăn cơm, hay đi WC, ngay cả lúc tan học về nhà, cũng phải ngồi xe của anh, anh phải đưa cô về đến tận nhà mới bằng lòng bỏ qua.
Anh mặc kệ bản thân chìm trong thứ cảm xúc gọi là "Thích" này, càng ngày càng càn rỡ, hoàn toàn làm ngược lại với giao kèo trước kia của hai người, thái độ quay ngược 180° với lúc nói cô giúp anh thoát khỏi loại cảm xúc kì lạ này.
Hiện tại, với anh thoát khỏi "thích", mới khiến cảm xúc trở nên kỳ quái. Nếu không ở bên cạnh cô, Hạnh Mính luôn có thể nhìn ra dấu hiệu tức giận trên gương mặt luôn tươi cười kia.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Thành ra việc vẽ bùa, Hạnh Mính cũng chỉ có thể tranh thủ buổi tối lúc về nhà để làm. Cô thức cả một đêm mới vẽ được hai mươi tấm, cất vào cặp sách để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào, ngay ngày hôm sau đã bị Nguyên Tuấn Sách rút ra, dùng lửa đốt sạch không còn một mảnh, một ít vụn giấy cũng không lưu lại.
Hạnh Mính dại ra nhìn những lá phù mình vất vả vẽ ra trong chốc lát hóa thành tro tàn, rơi xuống đất rồi biến mất, dưới mắt cô vẫn quầng thâm mắt chưa tan và cảm xúc mỏi mệt trong ánh mắt.
"Vì sao?"
"Câu này hẳn là nên để tôi hỏi bạn học Hạnh mới đúng chứ. Vì sao, muốn đối phó tôi sao?"
"Mình không có! Mình chỉ là, chỉ là muốn dùng chúng để bắt hồn phách!" Trong lòng đúng là có hơi chột dạ.
Hàng lông mi vừa dày vừa dài của Nguyên Tuấn Sách rủ xuống, đôi mắt nửa mở nửa khép, đặc biệt là một nửa ánh mắt chìm trong bóng tối, hắc ám tối tăm trong đó khiến người nhìn sợ hãi.
Thậm chí Hạnh Mính có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập cực kỳ nhanh, tiếng "Bang bang bang" vang lên không ngớt, càng lúc càng nhanh, cô thậm chí còn cảm thấy những tấm phù mà mình thức đêm vẽ ra cũng không quan trọng như vậy, chỉ cần anh đừng nóng giận là được!
"Bạn học Hạnh không cần bắt phách cho tôi nữa cũng được. Bạn học Hạnh cứ luôn chạy nhảy lung tung, sẽ bị thương."
Lần này đến phiên Hạnh Mính sửng sốt.
"Vừa rồi, cậu chỉ đang suy xét vấn đề này sao?"
Anh nâng mí mắt, mỉm cười thong dong, bàn tay to dừng trên đầu Hạnh Mính, dọc theo sợi tóc khẽ vuốt xuống bên trái, một đường sờ đến cổ, ngón tay lạnh lẽo, khớp xương thon dài, động tác ôn nhu.
"Tôi không hy vọng bạn học Hạnh bị thương, có vấn đề gì sao?"