Hạnh Mính gặp ác mộng, trong mơ, hình như cô rớt vào ao phân, mùi thối nóng hầm hập bao phủ toàn bộ cơ thể đến phía dưới cổ. Trong bóng tối, cô ngửi thấy mùi tanh tưởi nồng nặc, thứ mùi đó sắp huân chết cô, ngay sau đó một chất lỏng ấm áp được rót vào trong miệng.
"Nôn!"
Nguyên Tuấn Sách bị cô đẩy một phát, dường như anh không dự đoán được rằng lúc này cô còn có thể khoẻ đến thế, cả người bị đẩy khỏi mép giường, trượt xuống, ngã ngồi dưới đất, nhưng bát thức ăn trên tay vẫn được cầm vững vàng. Nguyên Tuấn Sách nhìn Hạnh Mính lăn đến mép giường, những thứ vừa rồi vất vả lắm mới đút cho cô nuốt vào giờ lại bị phun hết ra.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ngoài hỗn hợp chất lỏng màu xanh lục, còn có mủ dịch và máu loãng cùng chảy ra khỏi cổ họng. Vài tia nước miếng treo bên khóe miệng, kéo dài rồi lơ lửng giữa không trung, tiếng Hạnh Mính nghẹn ngào ho khan, mỗi một lần ho cứ như muốn ho ra cả lục phủ ngũ tạng, tiếng rên rỉ bị đè nén trong cổ họng.
"Bạn học Hạnh." Nguyên Tuấn Sách đứng lên, trong mắt không hề có ánh nhìn ghét bỏ: "Tỉnh rồi thì tự ăn cơm đi."
Hạnh Mính ho đến đỏ cả mặt, sốt cao khiến đầu óc không mấy tỉnh táo, đôi mắt nai long lanh ướt dầm dề mắt nhìn thấy đầu sỏ gây tội trong ác mộng của mình liền bám vào mép giường, nghẹn ngào kêu to: "Tôi không ăn! Tôi không ăn!"
Cô sắp sụp đổ rồi hỏng, bật khóc nức nở: "Thật ghê tởm, cậu cầm đi đi, tôi không muốn ăn."
Nhìn thứ hỗn hợp được gọi là đồ ăn mà cô vừa phun ra đầy trên mặt đất, Hạnh Mính càng khóc lớn hơn. Nguyên Tuấn Sách nắm tóc cô, kéo lên, dùng một loại thái độ đúng lý hợp tình nói: "Bạn học Hạnh sinh bệnh, phải ăn cơm mới có thể khoẻ lại."
Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn vô cảm với những giọt nước mắt đau khổ kia, ngược lại chúng còn khiến anh càng quyết tâm muốn đổ hết chén cơm này vào trong miệng cô.
Đối với những đứa trẻ không nghe lời, chỉ cần bẻ miệng ra rồi đổ thức ăn vào, nhìn cô nuốt xuống là xong rồi.
Hạnh Mính bị anh bóp miệng, mắt thấy chất lỏng màu xanh lục đó nghiêng nghiêng sắp đổ vào miệng mình, đại khái là do sốt đến mơ hồ, cô nổi trận lôi đình, hất văng cái bát trong tay Nguyên Tuấn Sách: "Ghê tởm! Tôi không ăn, tôi không ăn, nó thật ghê tởm!"
Cái bát bị hất ra rơi xuống tấm thảm mềm mại, phát ra tiếng vang trầm đục, chất lỏng sền sệt chảy dần ra ngoài, tốc độ rất chậm, từng chút từng chút một xâm lấn tẩm ướt lông tơ phía dưới.
Hạnh Mính hồi hồn, bất giác nhớ lại hành động vừa rồi của mình, cô véo cánh tay thật mạnh, yết hầu phát ra tiếng khóc rấm rứt. Khóc lóc khiến cổ họng vốn bị thương càng đau đớn hơn, nhưng cô vẫn không bỏ qua, không chịu dừng lại, hành động giãy giụa mới vừa rồi cũng khiến chiếc chăn rơi khỏi người cô, chảy xuống.
Chăn cotton màu sáng nhạt rơi lung tung vặn vẹo trên đùi, phần lớn da thịt tuyết trắng trên người bị lộ ra. Làn da trắng sáng phủ một tầng mồ hôi sũng nước, hơi ánh lên màu hồng nhuận.