⬅ Trước Tiếp ➡
Mà chuyện khiến Nguyên Tuấn Sách khó hiểu nhất chính là chỗ dưới đó của cô, không có trụ thịt sưng to giống anh. Nơi này rất sạch sẽ, ngoại trừ mấy cọng lông nhàn nhạt, thì căn bản không có vật nào nhô lên.
Nhưng điều nghi ngờ này cũng chẳng khiến anh phải trầm tư lâu, Nguyên Tuấn Sách ôm người vào phòng tắm, rửa sạch đống mồ hôi dính nhớp, dù sao nếu cứ để nguyên như vậy thì cô nhất định sẽ không dễ chịu.
Khi khăn lông lạnh băng chạm lên vùng eo của cô, Hạnh Mính lại như bị điện giật, vươn người công lại như tôm, nằm trên đùi anh xoắn tới xoắn lui, phát ra tiếng rên hừ hừ biểu lộ khó chịu. Gương mặt vừa trải qua một cuộc dâm loạn, giờ càng chật vật, tựa hồ như bị khinh nhục, bật khóc.
"Xin lỗi, bạn học Hạnh." Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn không hề ý thức được chuyện vừa rồi mình làm có vấn đề gì. Một tay ôm ẻo gầy của cô, vòng ra sau lưng, đựng người dậy, khăn lông ngâm nước lạnh lại chậm rãi chà xuống: "Tôi sẽ nhẹ một chút."
Khăn lông thô ráp lướt qua rãnh mông, đùi, bụng. Đặc biệt là chỗ tam giác mềm mại nồn nộn kia, anh đừng ở đó rất lâu, xoa rất nhiều lần, mấy cọng lông đen bóng lưa thưa cũng bị anh chà rớt hai cọng.
Nguyên Tuấn Sách không biết vì sao, anh lại cực thích chỗ này. Nơi này phát triển cực kỳ đẹp, so với thứ đồ vật xấu xí dưới háng mình kia, chỗ này của cô xinh đẹp hơn nhiều.
Hồ Anh Tài từ bên ngoài trở về, vừa đi vào trong nhà đã ngửi thấy được một mùi hương.
Cái mũi mẫn cảm ngửi ngửi, theo mùi hương đi vào phòng bếp, rồi lại nhìn thấy thân hình cao lớn của Nguyên Tuấn Sách, cái người mà mười mấy năm chưa từng động vào bếp gas, giờ lại đang đứng ở đó.
Nguyên Tuấn Sách khá cao, đỉnh đầu cao ngang cái tủ bát phía trên, cái trán cơ hồ sắp chống lên cửa tủ. Anh mặc bộ quần áo ngủ màu xám kẻ sọc, quần dài tới mắt cá, dáng người vai rộng eo thon, chuẩn cái mắc áo.
Một tay rũ bên người, một tay còn lại cầm cái muôi bằng gỗ, không ngừng quấy thứ gì đó đang toả ra hơi nóng hầm hập trong nồi.
Bây giờ đã qua giữa trưa nắng gắt, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua ô vuông cửa sổ, dịu dàng chiếu vào căn phòng. Đến cả gạch men sứ dưới chân cũng bị nhiệt độ của ánh sáng làm cho ấm áp. Ánh mặt trời dừng trên mu bàn chân trần trụi của anh, nhảy nhót đến bên mắt cá chân rõ ràng. Trong nháy mắt, Nguyên Tuấn Sách thật sự giống như nhân loại, là hình mẫu người chồng dịu dàng ở nhà nội trợ, cảnh tượng ấm cúng khiến người nhìn bất giác thất thần.
Hồ Anh Tài sờ sờ cái mũi khó chịu, đi qua chỗ anh. chưa kịp mở miệng hỏi anh đang làm cái gì, đã nhìn thấy đống rau dưa xanh mượt trong nồi, bị nấu thành một bãi hỗn hợp đặc sệt. Bên mặt trên vẫn còn đang sủi bọt khí, âm thanh lộc cộc lộc cộc vang lên không ngừng.
Chất lỏng khả nghi không ngừng bắn ra, vương vãi trên bệ bếp cũng không thể làm lay động quyết tâm nấu cơm của Nguyên Tuấn Sách.
Nhìn hỗn hợp màu xanh lục khiến người ghê tởm, Hồ Anh Tài - một động vật ăn thịt - có xúc động muốn nôn.
Vở kịch nhỏ:
Nguyên Tuấn Sách: vui vẻ nấu cơm dinh dưỡng cho vợ
Trong mắt Hồ Anh Tài: phù thủy nấu thuốc độc ~ing
Thắp nến cầu nguyện cho bạn học Hạnh xấu số

⬅ Trước Tiếp ➡