⬅ Trước Tiếp ➡
Không ngờ Quý Thịnh ngông cuồng như vậy, nàng là một tiền phu nhân trong cung, vẫn làm như đường hoàng lắm vậy.
Cung nhân đầy điện vội vã lui ra, ánh đèn trong điện sáng rực như ban ngày, Quý Thịnh vén bức màn che đi vào, vải voan thêu hải đường đỏ lớp lớp rủ xuống, nữ nhân khiến hắn vừa yêu vừa hận ấy, đang ngồi ở bàn trang điểm cách đó không xa, dáng vẻ xinh đẹp yểu điệu, mỹ lệ hút mắt.
Tiếng bước chân đều đặn trên nền đá cẩm cũng không phát ra âm thanh lớn, Nhiễm Diên lại nghe như tiếng gọi hồn, không thể phủ nhận, nàng rất sợ.
Chắc không ai ngờ, vào Yến cung hai năm, Trinh Hoa phu nhân được lão Yến vương sủng ái, vẫn còn là xử nữ..
Bàn tay nam nhân đặt lên đầu vai run rẩy lạnh buốt của nàng, cách lớp áo mỏng, làn da trắng như tuyết trông thấy rõ, con mắt màu đen của hắn nhìn Nhiễm Diên cúi đầu qua tấm gương, hai tay dang rộng, ôm lấy nàng vào lòng.
"Á!"
Nhiễm Diên ngạc nhiên hét lên, đối diện ánh cười trong gương của nam nhân, cánh tay như sắt ấy siết chặt nàng, như muốn khảm sâu nàng vào người, Nhiễm Diên bị đau cũng không vùng ra nổi.
"Đừng động đậy, ta thích nàng ngoan một chút." Hôm nay Quý Thịnh vẫn chưa thay long bào mũ miện đế vương, như thể cho nàng thấy hắn mới là thiên mệnh, là kim long trong 12 con giáp, lột bỏ vẻ ôn hòa ngày thường, hắn là bá chủ thiên hạ.
Vành tai và tóc mai chạm vào nhau, hắn tìm môi nàng, khẽ chạm vài cái, rồi hôn sâu, không hề lướt qua như lần ở Lập Chính điện, lần này hắn mạnh mẽ xông đầu lưỡi vào cái miệng hồng, gặm cắn, mút mát, vô cùng thô thiển nuốt lấy nước bọt của nàng.
"A a!!"
Nhiễm Diên chống lại sự áp chế của hắn, trong miệng hắn toàn mùi hương xa lạ, đang từng chút cắn nuốt nàng, hơi thở nghẹt lại, nàng cảm giác mình sắp bị hắn nuốt sống rồi.
Quý Thịnh giữ chặt cằm nàng, không cho nàng lùi ra chút nào, cái hôn sâu càng ngày càng bạo dạn hơn, tiếng mút mát ám muội vang lên, lúc này, Quý Thịnh thấy máu nóng sôi trào, vô vàn suy nghĩ điên loạn hiện lên.
Khao khát nàng! Chiếm hữu nàng! Làm tới khi nàng khóc! Bắn đầy vào trong nàng!
Cưỡng chế sủng hạnh.
Tránh được cái hôn đáng sợ ấy, Nhiễm Diên yếu đuối trượt khỏi vòng tay Quý Thịnh ngã khỏi bàn trang điểm, hô hấp vội vàng dồn dập, khí lực cả người như bị hút cạn, thất thần quỳ xuống cạnh giá đốt trầm, miệng lưỡi đau không kìm nổi nước mắt.
Đây là nụ hôn đầu của nàng..
Quý Thịnh ném mũ miện lên trên bàn trang điểm, chuỗi ngọc trên đó vang lên tiếng kêu giòn, cả người mảnh mai của nàng run lên vì sợ, chỉ cần nhìn nửa gương mặt mỹ lệ ấy, thêm lông mi ướt ướt cong cong như vẽ, đôi môi như anh đào bóng nước, trên mặt còn có vết nước bọt của hắn.
"Chỗ này sưng lên rồi." Ngón tay dài xót xa vuốt ve bên môi nàng, nơi đó mềm tới mức hắn không muốn buông tay.
Nhiễm Diên trừng đôi mắt đẹp nhìn áo bào đen trên người hắn, từng hình nhật nguyệt kim long, dữ tợn như hắn vậy, khiến nàng bỗng sợ hãi khôn nguôi.

⬅ Trước Tiếp ➡