⬅ Trước Tiếp ➡
"Chúng ta..không thể." Hơi thở bất ổn của nàng nhỏ bé yếu ớt, đầy vẻ không cam tâm và hoảng sợ. Quý Thịnh không nhịn được cười một cái, ánh sáng chiếu vào gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn, trong đôi mắt đầy vẻ nham hiểm rực cháy, thêm vài phần tà tứ làm càn, khiến người ta sợ hãi.
Hắn không đợi được nữa.
Bàn tay cưỡng chế gáy nàng, thoáng dùng sức liền ôm cả người nàng lên, để cơ thể đầy hương thơm mê người ấy ở trên cánh tay mình, từng bước từng bước lướt qua màn trướng kim hoa trong điện đi về phía giường.
"Á!"
Nhiễm Diên bị Quý Thịnh ném lên nệm gấm mềm mại đắt tiền, hương thơm nhàn nhạt khiến cho nàng lấy lại chút sức lực, nàng biết tiếp theo hắn muốn làm gì, theo bản năng muốn trốn đi.
"Định đi đâu?" Quý Thịnh cười lạnh, tóm lấy mắt cá chân bên phải của nàng, chiếc giày tơ tằm thêu sen tuột khỏi bàn chân mảnh khảnh, bị bàn tay kéo lại không cần tốn sức, Nhiễm Diên đã bị kéo về giữa chiếc giường lớn, Quý Thịnh rướn người lên, thoáng chốc đã khiến nàng nằm ngay ngắn dưới người hắn.
"Không được!"
Thân hình hắn vô cùng cao lớn, áp sát từ trên cao nhìn xuống, chiếc bóng đáng sợ hoàn toàn bao lấy nàng, hai gò má xinh đẹp trở nên trắng bệch, hiện rõ sự sợ hãi.
"Tại sao không được? Phụ vương chưa bao giờ sủng hạnh nàng, lẽ nào phu nhân không muốn nếm thử tư vị tình dục?"
"Ngươi.. Làm sao ngươi biết?"
Ngón tay lành lạnh nhẹ nhàng mà chậm rãi di động trên ngũ quan xinh xắn của nàng, phác họa vẻ mặt kinh ngạc của Nhiễm Diên, đôi mắt sáng như làn thu dập dềnh, trong con ngươi u tối hơi co lại tràn đầy sợ hãi hắn, Quý Thịnh chỉ cảm thấy một cảm giác khô nóng kỳ diệu đang chậm rãi lan ra trong bụng hắn.
Hắn cực kỳ yêu dáng vẻ này của nàng.
"Thực ra ta cho phụ vương thuốc không thể giao hợp, ta làm như vậy.. cũng chỉ vì nàng."
Vì nàng, hắn khiến cho phụ vương mình không thể sủng hạnh cung phi; vì nàng, thậm chí ngay cả Vương Cơ của Chu thiên tử cũng không muốn cưới; vì nàng, hắn giấu tài quay trở về đoạt vị, chỉ vì có thể ôm nàng vào lòng.
Bây giờ, cuối cùng hắn cũng có thể tùy ý sủng ái nàng.
Vui mừng vì có được Nhiễm Diên ngốc nghếch, hắn cầm ngón tay ngọc của nàng ngậm vào trong miệng, đôi môi ướt át khẽ mút, ngón trỏ thon nhỏ mềm mại khiến hắn say mê, dường như mỗi một chỗ trên người nàng đều tản ra ma lực có thể khiến cho hắn điên cuồng.
Ngón tay nhói đau khiến Nhiễm Diên phục hồi tinh thần, dùng ánh mắt như đang nhìn kẻ điên nhìn Quý Thịnh biến thái liếm giọt máu trên ngón trỏ nàng, hắn suýt chút nữa cắn đứt ngón tay nàng, Nhiễm Diên đau đến hít sâu một hơi, không thể nhịn được nữa.
"Thật sự hối hận lúc đó không giết ngươi!"
Ngay từ lúc hắn đến Đại Mẫn thành, Nhiễm Diên không nên mặc kệ sự nhân từ nương tay của Trọng Tuyên. Nếu lúc đó lập tức giết Quý Thịnh, hiện giờ chắc chắn nàng đã là Vương thái hậu của Yến quốc, chứ không phải mặc cho hắn cưỡi trên người, ép buộc sủng hạnh như vậy!

⬅ Trước Tiếp ➡