Có thể cậu sẽ phải bị phạt quỳ bàn giặt! Như vậy sẽ khiến cho cậu khá mất mặt!
Đôi mày đẹp đẽ của Bạch Dạ Kình cau lại, không nói gì, chỉ hơi liếc mắt về phía thư ký trưởng Lãnh Phi ở phía sau.
Lãnh Phi bước lên phía trước, cung kính mà nói: “Tiểu thiếu gia, từ hôm nay trở đi, nơi này là nhà của cậu!”
Hạ Đại Bạch đảo mắt nhìn xung quanh, gật cái đầu nhỏ làm như là thật: “Được, Hạ Đại Bảo nhà chúng tôi còn đang lo lắng không có tiền mua được nhà cho tôi, không mua được nhà sau này tôi cũng sẽ không cưới được vợ. Có căn nhà lớn này, sau này tôi cưới mười vợ cũng không thành vấn đề!”
Mười vợ?
Lãnh Phi rất muốn cười, mười vợ, cậu ấy chỉ là một đứa bé, giữ được sao?
Bạch Dạ Kình vẫn luôn im lặng lại hừ một tiếng: “Người nhỏ nhưng ngược lại chí hướng lại rất lớn!”
“Nhất định phải vậy, mười vợ đều được dùng để phục vụ cho Hạ Đại Bảo nhà tôi!”
“...” Khẳng định không phải là người giúp việc chứ?
Lãnh Phi cũng không làm gián đoạn nữa: “Thiếu gia, từ hôm nay trở đi, cậu phải đổi họ, họ Bạch.”
“Bạch Đại Bạch? Thật khó nghe, tôi cũng không muốn đổi họ!” trên gương mặt nhỏ của Hạ Đại Bạch đầy ý ghét bỏ: “Hơn nữa, tại sao tôi lại phải đổi sang họ Bạch?”
“Ngài đây là cha của cậu, ngài ấy họ Bạch, đương nhiên cậu cũng mang họ Bạch.”
“Cha?” Đại Bạch nghiền ngẫm hai từ xa lạ này, nghiêng đầu nhìn dáng vẻ vô cùng đẹp đẽ ở phía đối diện, cũng hơi giống với mình, người đàn ông cũng vô cùng lạnh nhạt không dễ đến gần: “Chú chắc chắn muốn làm cha tôi?”
Làm cái gì?
“Chính là cha!” Lời của người đàn ông, ít lại càng ít. Mỗi một chữ, đều có khí phách, không dễ nói chen vào.
“Vậy thì thật kỳ lạ, Hạ Đại Bảo nói cha tôi chết rồi. Chú là quỷ sao?”
“...” Người đàn ông nheo mắt lại, gõ ngón tay lên tay vịn sô pha, bầu không khí của cả phòng khách cũng lạnh xuống vài độ.
Người phụ nữ này, lại dạy con của anh như vậy?
Sống lưng của Lãnh Phi đổ đầy mồ hôi lạnh: “Tiểu thiếu gia, những lời này tuyệt đối không thể nói lung tung! Lần sau cũng đừng nên nói như vậy nữa!”
Đây không phải là công khai nguyền rủa tổng thống của nước S sao? phải gánh trọng tội đó!
“Tôi không có nói lung tung! Lời của Hạ Đại Bảo nói thì chính là đúng, từ trước tới giờ mẹ cũng chưa từng gạt tôi! Bây giờ tôi muốn về nhà rồi, các người đưa tôi đến, phải chịu trách nhiệm đưa tôi về!” Cậu bé nói xong, cánh tay nhỏ cũng chống lên sô pha, lắc lư hai cái chân nhỏ, tuột từ trên sô pha xuống. Đặt hai tay ra sau như một cụ già đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng kia, Lãnh Phi không nhịn được cười.
Quả nhiên là con trai của ngài, gien này, thật quá tuyệt! Quá giống rồi!