⬅ Trước Tiếp ➡
 
Bạch Dạ Kình cũng nhìn theo bóng lưng kia, ánh mắt càng lúc càng sâu xa, ánh mắt không thể ẩn giấu được ánh hào quang.
 
Con trai của anh đã bốn tuổi!
 
Rất tốt!
 
Rõ ràng, người phụ nữ kia, không thể không có công!
 
“Quản gia, dẫn thằng bé lên lầu!” Anh hạ lệnh xuống, cậu bé đang đi ra ngoài đột nhiên bị người khác vác lên vai, mặc kệ cậu tay đấm chân đá như thế nào, cũng không thể thoát được.
 
“Đồ khốn! Các người là đều là đồ khốn! Buông tôi ra! Tôi không thích các người!” Rất lâu, vẫn có thể nghe được tiếng điên cuồng gào thét đầy sự oán giận của cậu bé.
 
Bạch Dạ Kình ngồi trên sô pha, nhìn lên lầu, suy nghĩ gì đó.
 
“Thưa ngài, tiếp theo nên làm sao đây?” Lãnh Phi đi về phía trước, hỏi.
 
Bạch Dạ Kình căn dặn: “Sắp xếp chương trình học cho thằng bé, bắt đầu từ những lễ nghi cơ bản nhất.”
 
“Vâng!”
 
“Vậy, mẹ của tiểu thiếu gia, tiểu thư Hạ Tinh Thần...”
 
“Tôi sẽ sắp xếp lại.”
 
...
 
Hạ Tinh Thần cảm thấy muốn phát điên rồi. Hôm đó, dưới con mắt của mọi người, cả một đoàn xe dài như vậy, rõ ràng cũng không gạt được bất kỳ ai, nhưng, khi đi đến đồn cảnh sát, cảnh sát lại nói không có ghi chép gì cả.
 
Cô giống như một con ruồi không đầu, biển người mênh mông, lại không biết đi đâu để tìm người.
 
Bây giờ cô vẫn còn là thực tập sinh của Bộ Ngoại giao, bên phía Bộ Ngoại giao cô chỉ có thể xin nghỉ tạm thời, mặc dù xin nghỉ với cô là vô cùng bất lợi, nhưng, trước mắt cũng không còn cách nào khác.
 
Nhưng, cho dù cô phát động bao nhiêu người đi tìm kiếm, cho dù là Hạ Quốc Bằng lấy thân phận thị trưởng đích thân ra tay, người đàn ông kia và con trai, cũng giống như đã bị bốc hơi, không hề lưu lại một dấu vết và báo hiệu nào.
 
Hôm đó.
 
Hạ Tinh Thần vừa mới báo thất lạc một lần nữa, từ trong đồn cảnh sát đi ra, năm chiếc xe màu đen đã từ từ chạy sang, dừng lại trước mặt cô. 
Hạ Tinh Thần vừa từ cục cảnh sát đi ra, tinh thần mất mác, năm chiếc xe màu đen từ từ đi tới, đến trước mặt cô thì dừng lại.
 
Một chiếc xe đi đầu mở cửa ra, bóng dáng cao lớn từ trên xe bước xuống.
 
Hạ Tinh Thần đã từng thấy một lần trước kia, lần này đã có chuẩn bị tâm lý và cảnh giác trong lòng.
 
⬅ Trước Tiếp ➡