Chương 16
“Hạ Tinh Thần làm việc ở Bộ ngoại giao như thế nào?” Bạch Dạ Kình thuận tiện hỏi một chút.
“Nghe nói năng lực không tệ. Tuy chỉ là thực tập nhưng rất được Bộ trưởng yêu thích. Có khả năng sẽ giữ lại làm phiên dịch.”
Bạch Dạ Kình lạnh nhạt “ừ” một tiếng không hỏi gì nữa. Lãnh Phi cũng không nói gì chẳng qua không biết sau này sẽ sắp xếp cho Hạ Tinh Thần như thế nào.
Hạ Tinh Thần không có lựa chọn nào khác, muốn ở gần con trai chỉ có thể ở lại nơi này.
Nhưng mà…
Từ hôm đó, Bạch Dạ Kình như thật sự hoàn toàn biến mất, đến một tháng không hề xuất hiện trong căn nhà lớn. Có đôi khi Hạ Tinh Thần cảm thấy là cô suy nghĩ quá chủ quan về người đàn ông này. Nhưng mà không phải vậy.
Trên tivi luôn có tin tức của anh ta.
Hạ Đại Bạch, người như bé luôn không quan tâm tới tin tức chính trị mà lúc này vừa tới 7h đã ngồi canh giữ trước màn hình tivi không chịu đi đâu hết chỉ vì nhìn người đàn ông xuất hiện trên tivi.
Tin tức phát sóng xong bé mới trở về phòng làm bài tập.
Hạ Tinh Thần biết bé nhớ ba mình.
Cô không nghĩ tới ngày hôm sau cô lại gặp được anh ta ở trong nhà.
Đêm đó là đêm dài yên lặng, Hạ Tinh Thần không ngủ được. Mấy ngày tới Bộ ngoại gia sẽ tiếp đón một chính khách quan trọng, cô không thể không chuẩn bị chút tài liệu nào.
Lúc cô tiến vào thư phòng, tất cả người hầu đều đi ngủ, cả căn lầu không có một tiếng động. Ở lại đây một tháng, thư phòng này cô đã tương đối quen thuộc.
Cuốn sách mà cô muốn ở cách đó vài mét, cô còn có chứng sợ độ cao.
Ảo não. Nhưng mà… khẽ cắn môi, cô vẫn leo lên thang.
Bạch Dạ Kình bận rộn suốt một tháng vừa trở về nhà liền nghe thấy tiếng động trong thư phòng, một người luôn cẩn thận như anh lập tức phản ứng lại.
Đẩy cửa thư phòng ra, vừa ngước mắt liền nhìn thấy cô.
Hiển nhiên là vừa tắm qua, cả người cô mặc váy ngủ lụa màu trắng, mái tóc xoăn xõa xuống đến eo làm cho vóc dáng cô thêm nhỏ bé.
Cả người cô như con gấu Koala bám vào thang, hình như có chút sợ hãi, đôi chân dưới váy ngủ run run. Đầu ngón chân trắng nõn bởi vì khẩn trương mà đỏ ửng, trông lại… đáng yêu.
Cô gái này, hơn nửa đêm còn làm cái gì? Cô có biết bộ dạng này của mình ở trước mặt đàn ông giống như miếng bánh ngọt đang chờ người nếm thử không?
Bạch Dạ Kình không khỏi nhớ tới buổi tối năm năm trước, đôi mắt tối lại, anh đi tới chỗ cô: “Cô đang làm gì?”
Vừa mở miệng, giọng điệu vẫn lạnh băng, lãnh khốc như trước.