⬅ Trước Tiếp ➡
“Bạch Dạ Kình.”
 
Người đàn ông đợi cô nói xong chỉ nhếch môi phun ra ba chữ.
 
“Cái gì?”
 
“Tên của tôi.”
 
“Bạch... Dạ..... Kình?” Hạ Tinh Thần cảm thấy ba từ này rất quen, cẩn thận nhìn người đàn ông trước mặt. Đường nét hoàn mỹ, ngũ quan rõ ràng từ từ xuất hiện trong tầm mắt của cô. Sau đó...
 
Cô bối rối.
 
“Tổng.. tổng thống tiên sinh?” Cô kinh hãi, một lúc lâu trong đầu trống rỗng cảm thấy choáng váng.
 
Cô năm mơ sao? Cha của Đại Bạch sao có thể là tổng thống Bạch Dạ Kình vừa nhậm chức không lâu! Đúng là không thể tin được.
 
Cô đứng đó, cụp mắt nhìn cánh tay người đàn ông, dấu răng cực kì rõ ràng. Nghĩ tới thân phận của người đàn ông, cô cắn môi, buông lỏng bàn tay.
 
Cô lùi ra sau giữ khoảng cách với anh.
 
Dường như Bạch Dạ Kình rất hài lòng với phản ứng của cô, gương mặt căng lên đã hòa hoãn: “Sau này cô ở lại đây, cần gì trực tiếp tìm quản gia.”
 
“Có thể đi làm như cũ, sẽ không ai hạn chế cô. Nhưng vì an toàn của Hạ tiểu thư, thân phận đứa bé phải giữ kín. Không cần khoe khoang.”
 
Đó là mệnh lệnh.
 
Hạ Tinh Thần từ trong khiếp sợ bình tĩnh lại. Khoe khoang sao? Hiện tại cô có nói cho cả thế giới cha của con trai cô là Tổng thống thì có ai tin?
 
“Tôi có lời muốn hỏi anh.”
 
Bạch Dạ Kình nhìn cô: “Hỏi đi.”
 
“Tại sao lại là tôi?” Hạ Tinh Thần nhìn vào đôi mắt thâm sâu như biển của anh: “Tại sao chọn tôi sinh con?”
 
“Rất đơn giản, người phụ nữ có thể sinh con cho tôi không nhiều mà máu của cô vừa vặn phù hợp.”
 
Đúng là đủ đơn giản.
 
.....
 
Trên xe.
 
Lãnh Phi nhìn thấy vết cắn trên tay tổng thống, trong lòng cả kinh. Xem ra Hạ tiểu thư đúng là cô gái mãnh liệt.
 
Lấy thuốc và băng gạc trong hộp thuốc, thuần thục giúp anh băng bó. Mặc dù là vết thương nhẹ nhưng vết cắn mập mờ thế này không thích hợp để Tổng thống xuất hiện trước mặt mọi người.
⬅ Trước Tiếp ➡