Hự nannan Tô Bắc âm thầm phát lực, cũng xem như nhấc được túi quần áo nhỏ lên một chút, sau đó “phịch” một tiếng, lại rớt xuống.
Tô Bắc ...
Đường Ứng ...
Mặt đau quá.
Bé Tinh Tinh
Hóa ra người hữu duyên là anh trai nhỏ yếu đuối
Bé Tinh Tinh đưa tay cõng túi quần áo nhỏ lên, cười ngọt ngào với bọn họ, "Không sao, để bé Tinh Tinh tự cầm đi "
Tô Bắc ...
Em đừng cầm lên nhẹ nhàng như vậy chứ, làm lộ ra anh rất phế.
Tô Bắc nhìn hai tay của mình, bắt đầu hoài nghi bản thân.
Chuyện gì xảy ra?
Cậu đâu có yếu như vậy?
Chẳng lẽ...
Đạo quán này thật sự có chút quỷ quái?
Sẽ làm giảm thực lực của cậu?
Tô Bắc chỉ có thể tự an ủi bản thân như vậy.
Ba người xuống núi, trong đoàn phim làm chương trình giải trí dưới núi, đạo diễn Lưu gấp đến độ miệng đều nổi bóng, "Chuyện gì thế hả "
"Tất cả người dự bị đều không xếp lịch được?"
Có cần quỷ quái như vậy không?
Ông cũng là nghe các tiền bối nói, gần đây đỉnh lưu Tô có chút xui xẻo, nhưng đoàn làm phim của ông nhỏ, vất vả lắm mới mời được đỉnh lưu Tô, sao ông có thể từ bỏ được?
Kết quả...
Hiển nhiên là ông quá ngây thơ rồi.
Cộng tác nhỏ của đỉnh lưu Tô hôm nay đột nhiên bị sốt, không thể tới tham gia chương trình giải trí, những người dự bị còn lại đều không xếp được lịch trình.
Gặp quỷ rồi.
Ngay lúc ông định tùy tiện chọn một em bé trong thôn, thì thấy bọn Tô Bắc từ trên núi xuống.
Ánh mắt của ông lướt qua một cái liền rơi trên người bé Tinh Tinh ở giữa hai người bọn họ.
Bé con kia trông vô cùng xinh xắn đáng yêu, làn da trắng nõn, mắt to, lông mi rất dài, phấn điêu ngọc trác, chỉ nhìn một chút, liền có thể làm cho các bà mẹ thấy yêu thích hô hào.
Còn có người thích hợp hơn cô bé sao?
Không có
Đạo diễn Lưu bước nhanh đến, "Tô Bắc à, cháu tìm thấy cô bé này ở đâu vậy? Thế này cũng quá phù hợp với tiết mục này của chúng ta rồi "
Tiết mục của bọn ông là chương trình giải trí có minh tinh và trẻ con, minh tinh mang theo bé con sống trong thôn bảy ngày, chăm sóc bé con bảy ngày, mấu chốt là tất cả những minh tinh này đều chưa lập gia đình, còn có thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi như Tô Bắc, rất có triển vọng.
Mà đứa trẻ họ phải chăm sóc cũng được định trong khoảng ba đến năm tuổi.
Trẻ con tầm tuổi này là đáng yêu nhất.
"Không..."
Tô Bắc còn chưa nói hết thì đã bị Đường Ứng ngắt lời "Đạo diễn Lưu, đây là đồ đệ của chủ nhân đạo quán Thái Vân."
Đường Ứng đột nhiên nhớ ra vẫn chưa hỏi tên của cô bé "Đúng rồi, em tên là gì vậy?"
"Em tên là Tiểu Tinh Tinh, Tô Nhan Tinh." Bé Tinh Tinh nhìn cậu ấy cười ngọt ngào.
Tô Nhan Tinh?
Tô Bắc vừa định rời đi liền dừng bước chân, quay ngoắt lại nhìn về phía cô bé, trong đồng tử tràn đầy sự kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại hiện lên một chút tự giễụ
Nhưng ở sâu nơi đáy mắt, mơ hồ có một tia mong đợi.
Đường Ứng cũng mặt đầy kinh ngạc nhìn về phía cô bé.
Là trùng hợp sao?
Em gái của Tô Bắc cũng tên là Tô Nhan Tinh
Đạo diễn Lưu không biết tình huống trong nhà Tô Bắc, vui vẻ cười "Tốt tốt tốt, Tiểu Tinh Tinh à, con thấy đến đoàn làm chương trình của chú thế nào? Chú có thể phân con và Tô Bắc vào cùng một nhóm."
"Em bảo em tên là gì?"
Tô Bắc trầm mặc một hồi, nhìn chằm chằm Tô Nhan Tinh, Tô Nhan Tinh bị cậu nhìn như vậy, mặt lộ vẻ mờ mịt "Tô Nhan Tinh ạ."
Tên của bé làm sao?
Ánh mắt Tô Bắc sắc bén nhìn về phía cô bé "Là ai đặt tên cho em?"
Đạo diễn Lưu phát giác bầu không khí sai sai, "??? Có chuyện gì vậy? Tô Bắc à, cháu quát con bé làm gì?"
Đường Ứng cười pha trò, "Gì nhỉ, đạo diễn Lưu, cháu có việc cần nói với chú, chúng ta đi trước đi."