⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày trước cậu đúng là hoảng hốt chạy bừa, cứ thấy những bé tuổi tác không sai biệt lắm liền đi làm xét nghiệm ADN, nhưng bây giờ...
Cậu sẽ không làm như vậy nữa, thất vọng quá nhiều lần rồi.
Cậu vẫn luôn sai người đi điều tra, so với những người bỗng dưng xuất hiện, cậu càng tin tưởng đoàn đội của mình hơn.
Dù sao, bọn họ sàng lọc từng tầng một.
Nhất định có thể tìm thấy em gái của cậu, cậu tin vậy.
Chỉ là không biết bây giờ em gái cậu ở đâu? Sống thế nào? Có bị người bắt nạt hay không?
Tô Bắc nghĩ đến việc có thể em gái sẽ bị bắt nạt, tim liền đau thắt lại.
Đường Ứng nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, thở dài một hơi, không nói thêm gì nữa.
Em gái Tô chính là gai nhọn trong tim tất cả mọi người nhà anh Bắc.
Trong lúc bọn họ nói chuyện, bé Tinh Tinh đã cầm đồ đi ra.
Cô bé đeo một cái túi quần áo nhỏ, một tay cầm một cây phất trần nhỏ, trên cổ còn đeo một cái bình sữa, theo nhịp chạy của cô bé, bình sữa nhỏ kia lắc lư tới lui.
Trông đáng yêu vô cùng.
Tô Bắc quay đầu đi chỗ khác, hình ảnh này rất đáng yêu, nhưng sẽ làm cậu nhớ tới em gái đã mất tích của cậu, hoàn toàn không vui vẻ được.
Đường Ứng ngồi xổm người xuống, vươn tay về phía bé Tinh Tinh, bé Tinh Tinh lại không muốn cậu ấy ôm, "Anh trai nhỏ ơi, em tự đi là được rồi "
"Túi quần áo của em nặng lắm đó."
Đường Ứng vui vẻ "Cái túi quần áo nhỏ thì nặng gì chứ? Không sao, anh khỏe lắm, anh cầm giúp em."
Nói rồi, Đường Ứng nhận túi quần áo trong tay cô bé, bé Tinh Tinh do dự một chút, vẫn là buông lỏng tay.
Kết quả cô bé vừa mới buông tay, “loảng xoảng” một tiếng, túi quần áo nhỏ liền rơi trên mặt đất, Đường Ứng cũng thay đổi sắc mặt.
Cậu ấy dùng sức cũng không cầm lên được, "..."
Lần này hay rồi, mất hết mặt mũi.
"Bé Tinh Tinh, trong túi của em đựng gì vậy?"
Mặt bé Tinh Tinh đỏ lên, vội vàng đưa tay cầm túi đeo lên, tay nhỏ khua khua với cậu ấy "Khụ, cũng không có gì đâu, chính là một số pháp khí mà sư phụ tặng cho em."
Đường Ứng ?? Một số? Có chắc chỉ là một số không?
Có điều túi quần áo nhỏ như vậy, có thể đựng cái gì?
Chẳng lẽ thật sự là do cơ thể cậu ấy kém quá rồi?
Vậy cũng không đến mức yếu hơn đứa trẻ ba, bốn tuổi chứ?
Xem ra cậu ấy phải tập luyện thật tốt mới được
“Vậy... Sao mà em cầm được? Anh Bắc...”
Đường Ứng nhìn về phía Tô Bắc.
Tô Bắc liếc túi sữa nhỏ một cái, để túi sữa nhỏ thế này tự cầm đồ, là có chút không thể nào nói nổi.
Nghĩ đến sau này cô bé sẽ đi theo anh em của mình, cậu giúp một chút cũng dễ hiểụ
Tô Bắc vươn tay về phía bé Tinh Tinh, "Anh cầm hộ em."
Đường Ứng lập tức cười nói "Anh Bắc khỏe lắm, đừng nhìn anh ấy trông mảnh khảnh xinh đẹp như vậy, trước kia ở trong đội bóng rổ của trường anh đấy, ngày ngày rèn luyện thân thể, sức mạnh cứ phải gọi là đỉnh."
Bé Tinh Tinh lặng lẽ nhìn Tô Bắc một chút, tại lúc cậu sắp không nhịn được nữa, đưa túi quần áo nhỏ cho cậu, nhỏ giọng nhắc nhở "Thật sự rất nặng á..."
Sư huynh còn không cầm lên được cơ mà.
Tô Bắc bật cười một tiếng "Có thể nặng cỡ nào?"
"Em tưởng rằng anh gà như cậu ấy hả?"
Tô Bắc nhìn Đường Ứng một cái.
Đường Ứng sờ mũi, khụ, anh Bắc à, giữ chút mặt mũi đi.
Bé Tinh Tinh buông lỏng tay.
"Loảng xoảng nannan" một tiếng, túi quần áo nhỏ lại rơi trên mặt đất, Tô Bắc đã dùng chút sức lực để nhận rồi đấy.
Nhưng không nghĩ tới cái túi này nặng như vậy
Rõ ràng nhìn thì không lớn, lại giống như quả cân.
Tô Bắc ...
Cậu không cần mặt mũi sao?
Tô Bắc cắn răng, giậm chân đứng vững rồi dùng sức, theo sự dồn sức của cậu, mặt đất dưới chân còn xuất hiện cả vết nứt.
⬅ Trước Tiếp ➡