“Trong nước thật sự không có người phụ nữ ưu tú nào để ý đến ngài sao?”
Biểu cảm của người phụ nữ thoạt nhìn rất nghiêm túc.
Ân Dĩ Mặc không thể nhịn được nữa, khuôn mặt anh tuấn của anh trở nên u ám “Ý cô là sao?”
“Vậy tôi đổi cách nói khác, với dung mạo và bối cảnh của anh thì có hàng tá các tiểu thư quý tộc sẽ chen lấn muốn gả cho ngài, cần gì phải coi trọng cái cây già cỗi nghiêng ngã này như tôi?”
Lý do này quả thật thoải mái hơn những lời vừa rồi, Ân Dĩ Mặc khẽ gật đầu “Cô nói không sai, nhưng tôi cần chính là cái cây già cỗi nghiêng ngã này.”
... Tuy rằng những lời này ý là không phải cô thì không cưới, nhưng cái ví dụ này cũng quá khó nghe rồi
Ân Dĩ Mặc lười nói nhảm với cô, gọi Lâm Hoài tới.
Sau đó, cô đã biết nội tình.
Nói một cách đơn giản, gần đây nhà họ Ân đang giục Ân Dĩ Mặc nhanh chóng kết hôn, nhưng anh không có ứng cử viên thích hợp.
Thật tình cờ, cô đã ngủ với anh, chuyện này còn truyền đến tai Ân phu nhân, vì thế…
“Ngày mai tôi sẽ đưa cô về nhà họ Ân, mẹ tôi muốn gặp cô, nếu như không có vấn đề gì thì tuần sau sẽ chuẩn bị hôn lễ.” Giọng nói Ân Dĩ Mặc bình thản, trong mắt không có bất kỳ dao động nào.
Hiển nhiên, anh không có ý định cho Tô Thời Sơ quá nhiều lựa chọn.
Gương mặt nghiêng của anh ẩn trong bóng tối, mang theo sự lạnh lùng và thờ ơ, khuôn mặt lạnh như băng, như thể tất cả những điều này chỉ là một thói quen.
Vốn dĩ Tô Thời Sơ còn hơi lo lắng và bất an, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lãnh đạm của anh, cô bỗng nhiên tỉnh táo lại.
“Chúng ta sẽ ly hôn, đúng không?” Cô mơ hồ đoán được cuộc hôn nhân này sẽ không kéo dài lâụ
Ân Dĩ Mặc vẫn giống như trong lời đồn, lạnh lùng tuyệt tình, vì lợi ích mà không từ thủ đoạn, đương nhiên cũng sẽ không thật sự ở bên cô cả đời.
“Cô rất thông minh.” Ân Dĩ Mặc từ chối cho ý kiến, từ trước đến nay anh không có ý định giấu diếm “Khi cô sinh một đứa bé cho nhà họ Ân thì nhiệm vụ của cô sẽ kết thúc.”
Nghe xong những lời này, Tô Thời Sơ rũ mi, cúi đầu nhìn chằm chằm sàn nhà một hồi lâu, sau đó mới chậm rãi đáp lại “Được, tôi suy nghĩ một chút.”
Vì cha, Tô Thời Sơ đã tiêu hết tất cả những gì mình có, tiền tài, tình yêu, cuộc sống. Đương nhiên, cô cũng chẳng có cái gì khác ngoài những thứ này.
Thấy cô quả quyết hơn nhiều so với trước đó, trong mắt Ân Dĩ Mặc lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng anh cũng không để ý lắm, cũng không buồn quan tâm đến suy nghĩ của cô.
Cô cùng lắm cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.
Trong phòng khách lặng yên.
“Hôm nay là một ngày tốt lành, mọi điều bạn muốn đều có thể trở thành sự thật; hôm nay là một ngày tốt lành, hãy mở cửa đón gió xuân...”
Ngay lúc tiếng chuông ồn ào trong phòng vang lên, Lâm Hoài đang đứng ở cửa gần như đồng thời nắm chặt ngón tay, nhịn cười, cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh.
“Tôi có thể nhận điện thoại không?” Tô Thời Sơ thăm dò hỏi.
Biểu cảm Ân Dĩ Mặc trước sau như một bình tĩnh, cố gắng đè nén sự ghét bỏ trong lòng.