Biệt thự rất lớn, khi đi qua hành lang dài trong sân, Tô Thời Sơ luôn cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn những nơi khác.
Đến khi cô đập đầu vào một lồng ngực mềm mại nhưng rắn chắc, cô mới bất ngờ ngẩng đầu lên.
Không biết từ lúc nào, Lâm Hoài còn đi bên cạnh đã biến thành Ân Dĩ Mặc .
Vóc dáng người đàn ông cao lớn, ánh sáng màu vàng từ cửa sổ chiếu vào càng khắc họa đường nét của anh, anh tuấn lạnh lùng, toát ra khí chất đế vương không giận tự uy.
“Xin, xin chào Ân tổng.” Tô Thời Sơ nhìn người đàn ông trước mặt, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, cô lập tức cúi đầu một trăm tám mươi độ hành lễ, kết quả dùng sức quá nên suýt nữa ngã xuống đất.
Gương mặt vốn lạnh lùng của Ân Dĩ Mặc nhịn không được nhếch khóe môi, âm thanh lạnh lùng nhưng lại mang theo ý cười nhàn nhạt
“Đây không phải là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, không cần hành lễ trang trọng như vậy.”
Người đàn ông híp mắt, một lần nữa đánh giá người phụ nữ trước mặt từ trên xuống dưới.
Khuôn mặt cô sạch sẽ, dáng vẻ nịnh nọt lấy lòng, làn da trắng nõn nhẵn nhụi, vừa nhìn đã biết là kiểu người rất thân thiện.
Về phần dáng người...
Ân Dĩ Mặc ho nhẹ vài tiếng, tối hôm qua anh đã tự mình trải nghiệm, có thể coi là rất tốt.
“Tô Thời Sơ, tốt nghiệp khoa báo chí, phóng viên giải trí của Truyền thông Lục Quang, công việc là quay chụp scandal.”
Đôi môi mỏng của Ân Dĩ Mặc khẽ hé mở, giọng nói lạnh lùng “Cuộc phẫu thuật của cha cô kết thúc rồi chứ?”
Thấy anh đã điều tra hết thảy, Tô Thời Sơ cảm thấy như bị nhìn thấu, kiên trì cúi đầu “Đúng vậy, cám ơn Ân tổng.”
“Không cần cảm ơn, đây là những gì cô xứng đáng có được.” Ân Dĩ Mặc cười, đáy mắt nhuốm ý đùa giỡn “Nhưng mà cô còn phải giúp tôi làm một việc.”
“Kết hôn với tôi.”
Bốn chữ này giống như một quả bom, nổ tung trong đầu Tô Thời Sơ.
Cô mở to hai mắt, lui về phía sau vài bước, vẻ mặt cứng đờ, nghi ngờ mình xuất hiện ảo giác.
“Ân tổng đang để ý đến chuyện tối hôm qua sao? Thật ra ngài không cần phải chịu trách nhiệm. Tối hôm qua là chuyện đôi bên tình nguyện, hơn nữa ngài cũng chi trả chi phí phẫu thuật cho cha tôi, như vậy là đủ rồi.” Sau khi tỉnh táo lại, Tô Thời Sơ bình tĩnh nói.
Tuy rằng thỉnh thoảng cô sẽ mơ mộng gả vào nhà giàu, nhưng chỉ là nói đùa mà thôi, Tô Thời Sơ tự nhận thức được sự chênh lệch giữa gia đình mình và Ân Dĩ Mặc quá lớn, hoàn toàn không có khả năng ở bên nhaụ
Thấy cô từ chối kết hôn với mình, đáy mắt Ân Dĩ Mặc thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, càng thêm hứng thú với cô.
“Từ chối cũng được, nhưng tôi rất tò mò.” Ân Dĩ Mặc nhếch môi tiếp tục nói
“Bệnh của cha cô không chỉ đơn giản làm phẫu thuật là xong mà còn có các phương pháp điều trị tiếp theo khác, cộng thêm tiền thuốc men khổng lồ tương ứng, cô dự định giải quyết như thế nào?”
Tô Thời Sơ nghẹn họng không nói nên lời.
“Chúng ta giao dịch, cô kết hôn với tôi, trở thành Ân phu nhân. Tôi phụ trách chuyện trị liệu tiếp theo của cha cô, tiện thể cho cô một công việc đàng hoàng.”
Tô Thời Sơ ngẩng đầu, biểu cảm hơi ngạc nhiên.
Do dự hồi lâu, cô mới từ từ mở miệng, âm thanh máy móc “Ân tổng, tôi có một vấn đề muốn hỏi ngài.”
“Hỏi đi.”