Bẫy Mật
Chương 158
⬅ Trước Tiếp ➡
"Bùi Ngọc." Mạc Tiệp thật sự không chịu nổi bộ dạng này của anh, ôm anh rầu rĩ nói, "Em rất hổ thẹn. Anh là đứa trẻ thông minh ưu tú mà lại bị em dạy thành háo sắc như vậy. Anh từng từ bỏ lý tưởng rời giới học thuật vì em, lại vì không muốn ở xa em mà vứt bỏ công việc tốt như vậy. Cái gì anh cũng giỏi, vốn dĩ có thể xuất chúng hơn nữa nhưng bởi vì em.. có phải em là sao chổi của anh hay không?"
"Là bản thân anh muốn làm vậy mà. Hơn nữa, nếu như không gặp em, có lẽ anh đã không còn trên đời này từ lâu rồi." Bùi Ngọc cười dịu dàng, "Trên đời này không có cái gì anh không thể mất, chỉ có em thôi, anh không muốn để vuột mất mỗi một ngày trong cuộc đời em."
"Nhưng vốn dĩ em có thể làm tốt hơn, ví dụ như khi anh còn bé không nên dạy anh.. làm tình gì gì đó, lại ví dụ như lúc chia tay giải thích rõ ràng hơn một chút, mềm mỏng và khéo léo hơn một chút." Chuyện trôi qua nhiều năm rồi nhưng Mạc Tiệp vẫn áy náy vì lúc trước có ý định dụ dỗ người chưa thành niên.
Bùi Ngọc nghe vậy bật cười "Anh nói thật ra, em không được tức giận nhé?"
Nói thật cái gì? Anh lừa em cái gì sao?" Ngực Mạc Tiệp nặng trĩu lo lắng.
"Thôi bỏ đi, nói ra rồi sợ em sẽ không quan tâm anh nữa, anh không nói đâụ Em chỉ cần biết rằng nếu như anh không gặp được em thì nhất định sẽ thất bại hoàn toàn là được rồi." Bùi Ngọc muốn nói lại thôi.
"Rốt cuộc anh đã làm chuyện gì có lỗi với em hả? Tại sao nói ra rồi em sẽ không quan tâm anh nữa? Lẽ nào anh.. cắm sừng em hả?" Mạc Tiệp nhịn không được đoán mò.
"Đương nhiên không phải." Bùi Ngọc lập tức hơi hối hận vì nói như vậy.
"Vậy thì là chuyện gì, anh nói cho em biết, anh không nói em sẽ.. em sẽ không để ý tới anh nữa " Mạc Tiệp càng nghĩ càng lo lắng.
"Vậy anh nói ra em không được tức giận nhé?" Bùi Ngọc thỏa hiệp nói.
"Anh chưa nói làm sao em biết bản thân mình có tức giận hay không?"
"Được rồi, em có thể tức giận nhưng không thể không cần anh."
"Ừ."
"Vậy anh nói đây.."
"Nói maụ"
"Khụ.. anh.. thật ra từ khi anh vào ở, đã lắp rất nhiều camera quay lén trong nhà. Anh nhìn thấy em khỏa thân từ lâu rồi.. cũng lén lút cầm quần lót của em tuốt súng rất nhiều lần rồi. Anh vốn rất háo sắc, bảo em dạy chẳng qua là muốn trêu chọc em thôi."
Anh nói cái gì? Anh lắp thứ đó ở chỗ nào?"
"Phòng ngủ, phòng tắm, phòng vệ sinh."
"Vậy em.. em.." Khuôn mặt Mạc Tiệp đỏ bừng vì bực tức.
"Ừ, lần nào em tự an ủi anh cũng thấy hết." Bùi Ngọc nói hết lời thay cô.
Cái tên sói háo sắc không biết xấu hổ này " Mạc Tiệp nghĩ tới lúc mình tự an ủi bị Bùi Ngọc mười bốn mười lăm tuổi nhìn thấy hết, quả thực tức tới nỗi không thở nổi.
"Bởi vậy.. nếu như em không dạy anh, có lẽ anh đã lầm đường lạc lối thật sự làm ra một vài chuyện phạm tội với em như.. cưỡng hiếp, mê gian gì gì đó rồi. Em không cần thấy tội lỗi với anh, anh vốn không phải đứa trẻ ngoan gì đâụ" Bùi Ngọc thưởng thức vẻ thẹn thùng đáng yêu của cô, nhịn không được cúi đầu hôn cô.
"Anh còn không biết ngại nói ra nữa " Mạc Tiệp tức giận đẩy anh ra, hận không thể cho anh một bạt tai.

⬅ Trước Tiếp ➡