Bùi Ngọc Tại sao anh tặng em thứ này Em không biết để chỗ nào đây, bị người ta nhìn thấy thì xấu hổ chết mất
Nhu cầu sinh lý bình thường thì có gì phải xấu hổ chứ Anh chọn kỹ đó, bảo đảm làm em thoải mái, còn có thể điều khiển từ xa nữa, em thử xem.
Thế là trong cuộc trò chuyện video cả một buổi tối Mạc Tiệp bị anh xem mình tự an ủi, cách thức mới lạ khiến cô cảm thấy cực kỳ kích thích, không ngừng lên đỉnh.
"Em thì sướng rồi, còn anh tuốt một lúc rồi vẫn thấy không cảm thấy gì cả. Tại sao có bạn gái rồi mà anh còn phải dùng tay giải quyết thế này?" Khỏi phải nói Bùi Ngọc có bao nhiêu ấm ức.
"Thứ anh mua thực sự dùng rất tốt." Mạc Tiệp nhìn chằm chằm người đàn ông đẹp trai khỏa thân trong màn hình nuốt một ngụm nước miếng, "Tiểu Ngọc, anh mau hạ màn hình xuống một chút, em muốn nhìn rõ chỗ đó."
".." Bùi Ngọc nghe theo.
"Gợi cảm quá.. ah.. lại tới rồi.. ư.." Mạc Tiệp kẹp chặt hai chân run rẩy.
".." Bùi Ngọc rất khó chịu, dẫu sao trong video cũng không nhìn rõ bằng trong camera trước đây của anh, rất nhiều góc cô thật sự không tiện cho anh xem.
Sau ba tháng, Bùi Ngọc thôi việc rồi chuẩn bị trở về nước, vì chuyện này Mạc Tiệp rất không vui. Cô không thích nhất là anh từ bỏ bất cứ chuyện gì vì cô, thế mà anh cứ cố ý tùy hứng hết lần này tới lần khác.
Bùi Ngọc nghe cô nghiêm khắc phê bình, ngoan ngoãn không biện bạch gì cả, cười không tim không phổi trong video, lộ ra hàm răng trắng sáng gọn gàng.
"Anh đi chụp ảnh cho quảng cáo kem đánh răng đi." Cuối cùng Mạc Tiệp tức giận nói.
"Anh chỉ cười cho một mình em xem thôi." Bùi Ngọc giả vờ không hiểu cô đang châm chọc, cười dịu dàng nói.
Bởi vì chuyện này Mạc Tiệp lo lắng buồn phiền suốt mấy ngày liền, Bùi Ngọc vẫn rất dứt khoát, nửa tháng sau trực tiếp kéo vali hành lý trở về nơi bọn họ ở trước kia, xông vào phòng tắm rồi chui vào trong chăn cô thác loạn.
Mười hai giờ đêm Mạc Tiệp bị anh giày vò tỉnh dậy, tất nhiên là không có sắc mặt tốt "Bay mười mấy tiếng liền rồi, anh không thấy mệt à?"
"Có thể chơi em thì không mệt nữa rồi." Bùi Ngọc vuốt cái vú ngày nhớ đêm mong, tách mông cô ra rồi cắm vào từ đằng saụ
"A.." Mạc Tiệp bị dương vật tráng kiện nóng như lửa của anh cắm vào bất ngờ, cả người run rẩy, "Anh chậm một chút."
"Anh rất nhớ em." Bùi Ngọc buông thả ở trên người cô, lại cảm thấy chưa đủ thân mật, nắm chặt lấy một chân của cô rồi chuyển mình tiến vào thân thể cô từ chính diện, nâng cằm cô lên hôn lưỡi.
"Bùi Ngọc, em hy vọng anh đừng xem em quan trọng như vậy." Mạc Tiệp thở gấp ở trong lồng ngực anh nói, "Anh như vậy khiến cho em thấy tội lỗi lắm."
"Thấy tội lỗi ư?" Bùi Ngọc kinh ngạc lặp lại ba chữ này, bỗng cười khẽ hỏi, "Tại sao? Vì em cái gì anh cũng có thể không cần, cái gì cũng có thể từ bỏ, em không cảm thấy rất lãng mạn sao?"