Bẫy Mật
Chương 140
⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếng gọi khẽ quen thuộc khiến cho lòng anh khẽ run lên, sau đó không thể ngăn lại cảm giác nhục nhã. Đã xa cách nhiều năm, anh vẫn còn bởi vì một tiếng gọi của cô mà vui vẻ tới nỗi giống như con chó con vẫy đuôi trong lòng vì cuối cùng cũng chờ được chủ nhân về nhà. Trong sáu năm qua, không lúc nào anh không căm hận mình không quên được cô, thói kiêu ngạo từ nhỏ tới lớn khiến anh tức giận không ngừng quyết định quên hết những gì về cô, tìm cô gái trẻ tuổi xinh đẹp thông minh hơn cô để yêu đương rồi kết hôn, thậm chí anh còn ngây thơ ảo tưởng vô số lần là có một ngày cô hối hận tới cầu xin làm hòa với anh và anh không đồng ý. Anh vốn cho rằng anh lớn lên trưởng thành rồi, sau khi trải qua nhiều chuyện hơn sẽ coi nhẹ đoạn tình cảm này, nhưng bất luận anh cố gắng thế nào đi nữa, cô chỉ cần gọi nhẹ một tiếng là anh lại muốn làm Tiểu Ngọc ngoan ngoãn của cô.
"Ưm, Tiểu Ngọc, con đang suy nghĩ gì vậy.. vào đi, mẹ không xong rồi." Ngón tay Mạc Tiệp khẽ run sờ vào thắt lưng của anh.
Lúc này Bùi Ngọc mới lấy lại tinh thần, không cam lòng cùng với sự căm ghét hổ thẹn chính mình không hề có khí khái ngoảnh lại tích lũy trong lòng nhiều năm hòa vào với nhau, khiến cho tâm trạng anh cuộn trào xúc động, cuối cùng còn nói ra câu hỏi kìm nén sâu trong lòng nhiều năm qua "Tại sao cô phải kết hôn? Tại sao cô phải phá hủy hoàn toàn tình cảm của chúng ta như thế? Không lưu lại một đường cứu vãn. Rõ ràng đều là mối tình đầu, tại sao cô không có chút cảm giác tiếc nuối nào? Nếu như cô không kết hôn, tôi sẽ trở về theo đuôi cô rồi, tôi lớn rồi, tôi không còn là đứa trẻ nữa rồi, nhưng cô.. bây giờ cô đã gả cho người khác rồi, cô bảo tôi làm sao bây giờ, cô xem tôi là cái gì? Được rồi, cô ở cùng với người khác rồi, tôi không cần cô nữa, tôi chán ghét cô rồi Hừ "
Vốn là chất vấn, nhưng nói ra lại bất tri bất giác trở thành giọng điệu làm nũng muốn cô dỗ dành, Bùi Ngọc chán nản ngậm miệng.
Lúc này Mạc Tiệp bị dục vọng tràn lan hành hạ tới nỗi mơ màng, đâu nghe thấy anh thì thầm luyên thuyên cái gì, một lòng một dạ cởi thắt lưng anh, nhưng càng vội vàng ngón tay cô càng không nghe theo sai khiến, dường như làm sao cũng không cởi được.
Viền mắt Bùi Ngọc ửng hồng, thấy thế tức giận, túm lấy bàn tay đang sờ lung tung của cô, nhất thời quên mất là vừa rồi mình có ý định mê gian cô.
"Không ra sữa.." Mạc Tiệp bị anh túm chặt hai tay không động đậy được, buộc lòng phải đong đưa cặp vú trắng mịn to tròn, bất mãn cong môi hồng mềm mọng với anh, "Thuốc con bỏ không có tác dụng."
"Là lừa cô thôi, loại thuốc kia hại sức khỏe, tôi không nỡ cho cô uống." Bùi Ngọc nhìn chằm chằm cặp vú rung rung không rời mắt nổi.
"Mẹ muốn cho con bú sữa." Mạc Tiệp dán lên ngực anh cọ cọ nói.
"Vú của cô bị người khác ăn rồi, tôi không ăn nữa." Bùi Ngọc giận hờn nhíu mày nói.
"Con gái ăn thôi." Mạc Tiệp sáp lại gần anh, cẩn thận nhìn kỹ mặt mũi anh một lát rồi chợt giãy giụa, "Cậụ. cậu không phải Tiểu Ngọc."
"Tôi không phải thì là ai?" Bùi Ngọc ôm chặt cô, ngăn cô giãy giụa.

⬅ Trước Tiếp ➡