Bẫy Mật
Chương 139
⬅ Trước Tiếp ➡
"Bùi Ngọc, tôi.. tôi không biết có phải tôi làm gì sai tới nỗi không cứu vãn nổi sự tình nữa hay không, nhưng tôi.. tôi thật sự.. " Mạc Tiệp chợt nhận ra chuyện này phức tạp hơn tưởng tượng của cô, cô chưa bao giờ nghĩ tới mọi chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng này, tay và chân cô không ngừng đổ mồ hôi lạnh, "Xin lỗi."
"Cô có lỗi với tôi chỗ nào? Không phải cô làm vậy là vì tôi sao?" Bùi Ngọc không đồng tình nhíu mày hỏi ngược lại.
"Tôi thật sự không nghĩ nhiều như vậy, tôi.. tôi không biết." Mạc Tiệp cảm thấy tức ngực, lại uống một hớp cà phê mới tìm lại được giọng nói, "Vậy bây giờ.. tôi có thể làm gì cho cậu không?"
"Mở chân ra để tôi làm." Bùi Ngọc nói với vẻ mặt không biến sắc.
Được thôi." Mạc Tiệp cầm cốc cà phê chặt tới nỗi khớp xương biến thành màu trắng.
Bùi Ngọc lại bật cười "Đã kết hôn có con rồi mà còn có thể ngoại tình dứt khoát như vậy sao? Đúng là tôi coi thường cô rồi, bởi vậy nên mới bỏ thêm chút thuốc vào trong cà phê của cô."
"Cái gì?" Mạc Tiệp bỗng ngẩng đầu nhìn anh, lúc lấy lại tinh thần từ cơn khiếp sợ mới ý thức được cơ thể có chút bất thường. Toàn thân cô tỏa nhiệt, trong khe huyệt có từng cơn ngứa ngáy, quần lót ướt đẫm từ lâu rồi.
Bỏ thuốc mê gian 2
Mê gian Hạ thuốc/chuốc rượu khiến cho đối phương mất đi lý trí, nhận thức, không phản kháng được để làm trò đồi bại.
"Bùi Ngọc Sao cậu có thể làm chuyện này " Mạc Tiệp khép chặt hai chân, dâm thủy tuôn ra từ lâu làm bắp đùi cô ướt đẫm, cô tức giận khiêm khắc nói, "Cậu không thể như vậy "
Bùi Ngọc nới lỏng cà vạt, đứng dậy đi tới ôm cô vào trong ngực, giọng nói hơi khàn "Vừa rồi không phải cô nói được sao? Tại sao lại không thể chứ?"
"Sao cậu lại trở nên như vậy? Cậu làm vậy là phạm tội đó " Mạc Tiệp cố giữ tỉnh táo, toàn thân lại không nghe theo khống chế cực kỳ mẫn cảm, bị anh ôm một cái liền mềm nhũn run rẩy như bị điện giật.
Bùi Ngọc nghe vậy có hơi kinh ngạc trong phút chốc, sau đó khẽ bật cười phớt lờ, giọng điệu nghiền ngẫm trêu chọc cô "Cô không phải mẹ tôi nữa rồi, có tư cách gì dạy dỗ tôi? Cho dù tôi phạm tội cũng có pháp luật quản lý, mắc mớ gì tới cô."
Mạc Tiệp nhất thời nghẹn lời, tác dụng của thuốc từ từ rõ ràng, cô uất ức túm chặt vạt áo Bùi Ngọc "Cậu cho tôi uống thuốc gì đó?"
"Hừm, tôi đặc biệt tìm loại thuốc khiến cho người ta có ham muốn rất mạnh sau khi ăn, hơn nữa có thể sản sinh ra sữa dẫu không phải ở thời kỳ cho con bú." Búi Ngọc cố ý lại gần cô khẽ nhếch môi nói.
"A.. cậụ. không được như vậy, cậu làm tôi thành như thế thì tôi phải về nhà thế nào?" Mạc Tiệp hoảng hốt đánh vào ngực anh.
Bùi Ngọc không cho cô phản kháng ôm cô vào trong phòng riêng, đặt cô ở trên ghế sô pha rồi mới khẽ cười nói "Tôi xem cô chảy sữa sẽ thế nào." Nói xong liền im lặng cởi quần áo cho cô, cởi cả áo ngực cô ra.
"Tiểu Ngọc.." Mạc Tiệp cảm thấy ý thức bắt đầu rời rạc, trong lòng chỉ còn khát vọng anh có thể mau chóng hung hăng chơi huyệt nhỏ ngứa ngáy của mình.

⬅ Trước Tiếp ➡