⬅ Trước Tiếp ➡
Nhan Thư Dĩnh là bạn cũ của Tĩnh Gia công chúa, hai người họ ngồi chung xe, uống chung trà. Thậm chí có người còn từng nhìn thấy Lý Tĩnh Gia mặc y phục của Nhan Thư Dĩnh.
Xung quanh náo loạn, ở trước mặt mọi người nói ra mấy lời như vậy làm cho không ít đại thần đen mặt.
Nhan Thư Dĩnh cũng không nhận ra có gì không ổn, chậm rãi vuốt phẳng y phục màu tím rồi mới trả lời: "Trầm huynh quá nóng vội."
Lý Tĩnh Gia để lại bầu rượu trước mặt Trầm Dữ Chi, gian xảo liếc chàng ta một cái. Sau đó nàng dùng ngón tay ngọc cầm hoa phục lên, trở về chỗ ngồi tựa lưng như không xương.
Trầm Dữ Chị bị Lý Tĩnh Gia làm cho bẽ mặt, nhưng chàng ta lại không hề tức giận. Chàng ta chậm rãi đứng dậy, kiên định nói: "Khi nào thần có một chức vị tốt, ngày trở thành Thượng thư, sẽ lấy công chúa làm thê tử."
Lý Tĩnh Gia yêu kiều hừ một tiếng, đôi mắt phương phiêu diêu lưu chuyển: "Vậy chờ tin tốt của Trạng Nguyên."
Trong điện trở lại vẻ náo nhiệt, chuyện vừa rồi coi như chỉ là một trò hề.
Rượu quá tam tuần, Lý Tĩnh Gia đã hơi say. Khi nàng đang muốn đứng dậy xin cáo lui, tiếng thái giám bén nhọn vang lên: "Quốc sư đại nhân xin yết kiến."
Âm thanh kéo dài kia khiến Lý Tĩnh Gia không nhịn được nhẹ nhàng xoa lỗ tai, vô tình hướng mắt về phía cửa, ánh mắt lại bị người nọ làm cho xao động.
Một dáng người cao lớn tiến vào trong đại điện. Người còn chưa tới, khí thế đã khiến cho người ta cảm thấy ngột ngạt.
Bóng người tiến đến dần, chỉ thấy tăng nhân mặc áo cà sa màu đen mạ vàng, tiên hạc đính trên áo. Y mặt mũi xuất chúng, mắt mắt hoàn toàn thanh tịnh, môi mỏng nhếch lên, mũi cao thẳng, con mắt đen như nhìn thấu tới đáy, không hợp với thế tục ồn ào.
"Dung Thanh bái kiến Thánh Thượng." Nam tử kia hơi cúi đầu, vẫn chưa dùng tới lễ nghi thần tử.
Dung Thanh là một trong những người đứng đầu của Kim Thiền Tự, là đệ tử duy nhất của Thượng tọa Quảng Nguyên.
Sau khi Thượng tọa Quảng Nguyên viên tịch, Dung Thanh thay thế tiếp quản các công việc trong chùa thay ông.
Tổ tiên của vương triều Lý Tống chiến đấu trong biển máu, giành được ngôi vị, mà Kim Thiền Tự ban đầu là ngôi chùa của hoàng thất. Theo thời gian qua đi, người ta đồn bên trong Thiền Tự có thánh dụ của tổ tiên vương triều Lý Tống. Nếu không chịu nổi vị đế vương này, thì chúng đại thần có thể liên hợp đồng ý cho người này thoái vị.
Hơn nữa Trụ trì nhiều lần tham gia nghị sự, có thể gọi là quyền thần, ai mà không sợ.
Bên dưới đông đúc bỗng nhiên yên tĩnh, gương mặt lộ vẻ tôn sùng, không ai dám lộ vẻ hời hợt.
Từ trên long ỷ, Lý Ngang Câu đứng dậy bước xuống thềm ngọc, nâng Dung Thanh dậy: "Dung Thanh đại sư không cần đa lễ, mau ngồi."
Vẻ mặt Dung Thanh vẫn thản nhiên như trước, giọng điệu bình thản, như núi Tuyết Liên: "Dung Thanh là người trong cửa Phật, không tiện ở lâu. Lần này tới chỉ vì mang xá lợi tử của sư tôn tới trong tông miếu để thờ cúng."
Dứt lời, một tiểu hòa thượng khác đầu bóng lưỡng mang một chiếc hộp gỗ đàn hoa sen cung kính để lên trên.
Tiểu An Tử hiểu ý, hai tay nâng lên.
Không đợi Lý Ngang Câu nói thêm, Dung Thanh đã cất tiếng: "Dung Thanh cáo lui."
Nam nhân bình thản quay người vững bước rời đi.

⬅ Trước Tiếp ➡