⬅ Trước Tiếp ➡
"Thần Trầm Dữ Chi, năm nay đã qua hai mươi, trong nhà không có thê thiếp, gia tộc mấy đời trung liệt, gia thế trong sạch. Nay thần muốn xin lấy công chúa Tĩnh Gia làm thê tử. Xin Hoàng Thượng ân chuẩn!" Trầm Dữ Chi lớn tiếng nói, không ngừng lại giữa chừng.
Trong đại điện đang náo nhiệt đột nhiên trở nên yên tĩnh. Các đại thần ngồi bên dưới hai mắt nhìn nhau, không ai dám nói lời nào.
Công chúa Tĩnh Gia trời sinh tính tình bướng bỉnh, phong lưu, đã có không ít người quỳ gối dưới váy lựu của nàng. Hoàng đế lại vô cùng sủng ái công chúa, bà mối năm lần bảy lượt tới cầu thân nhưng cũng không thành.
Thậm chí cũng có tin đồn trong thâm cung rằng hoàng đế đã từng ném con trai của mấy vị trọng thần tới biên cương cũng vì cầu thân công chúa.
Trầm Dữ Chi làm vậy ở trên đại điện, chẳng phải đụng vào vảy ngược của Hoàng Đế sao?
Lý Ngang Câu nhìn nam nhân trước mặt, trong mắt lóe lên chút sát ý.
Đời này của Lý Tĩnh Gia tuyệt đối chỉ có thể ở bên cạnh hắn, ai cũng đừng mong cướp đi.
Người bên ngoài có lẽ không rõ, nhưng trong lòng hắn hiểu rất rõ. Trầm Dữ Chi là em trai ruột của Hoàng Hậu Trầm Khinh Chi. Ngày hôm đó, khi Trầm Dữ Chi vào cung, tình cờ nhìn thấy Đại Lý Tự khanh cười nói vui vẻ với Lý Tĩnh Gia. Khi đó chàng ta bị nàng trêu đùa vài câu, tiểu tử này không ngờ lại rơi vào trong mỹ nhân kế của Lý Tĩnh Gia.
Xem ra nha đầu kia muốn bị chỉnh đốn.
Lý Tĩnh Gia mở mí mắt, thản nhiên liếc mắt nhìn Trầm Dữ Chi. Sau đó được Nhược Nhi nâng đứng dậy, một tay cầm theo nửa vò rượu, bước chân mơ màng tiêu sái đi tới trước mặt Trầm Dữ Chi.
Một mùi hương thơm lạnh như sương mai truyền đến. Trầm Dữ Chi nhìn thấy chiếc áo choàng đỏ, cổ họng nghẹn lại, thân dưới có hơi khó chịu, gương mặt trở nên đỏ bừng: "Công.. Công chúa."
Lý Tĩnh Gia cười duyên một tiếng, nâng một chân dẫm lên cánh tay của Trầm Dự Chi: "Trầm công tử, giày của Tĩnh Gia rơi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Giọng nói của nàng quyến rũ mê người, bàn chân trắng noãn, sáng bóng như ngọc toát lên vẻ mê hoặc. Một phần bắp chân lộ ra bên ngoài, trong lúc nói chuyện còn di ngón chân ở trên bờ vai chàng ta, trông vô cùng gợi tình.
Không một ai trong đại điện dám phát ra tiếng động. Vài vị đại thần đã nhắm hai mắt lại, vẻ mặt như chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Cổ Trầm Dữ Chi càng ngày càng đỏ, dưới lớp áo quan nặng nề, thân dưới đã nhô cao. Chàng ta nhẹ nhàng nắm bắp chân nàng, xoay người nhặt chiếc giày vô cùng quý giá trên mặt đất, giúp nàng đi vào cực kỳ dịu dàng.
Đột nhiên Lý Tĩnh Gia né tránh, chân hơi dùng lực đẩy chàng ta suýt ngồi trên mặt đất. Sau đó mới vừa cười vừa nói: "Trầm công tử vừa mới đạt Trạng Nguyên, ngay cả chức quan cũng chưa có, đã vội vàng cầu thân ta, có nóng vội quá hay không?"
Dứt lời, nàng nhấc chân đi về phía Đại Lý Tự khanh Nhan Thư Dĩnh, thổi một luồng khí nóng vào tai hắn ta, dịu dàng nói: "Bản công chúa ai muốn cưới thì cưới? Nhan Thư Dĩnh, ngươi nói xem."

⬅ Trước Tiếp ➡