Vốn chỉ là một lúc tâm huyết dâng trào, định cùng cô làm xong sẽ để cô đi, đối với loại cô bé non nớt này, anh không quá hứng thú.
Nhưng, hiện tại anh thay đổi chủ ý.
Cô dám ở dưới tình huống anh chưa đồng ý len lén chạy mất, hoàn toàn không để anh vào trong mắt, thì phải gánh chịu kết quả chọc giận anh.
Muốn đi? Quả là nằm mơ!
...
Đem đó Danh Khả mơ một giấc mộng, một giấc mộng rất dài rất dài, ác mộng.
Nguyên cả buổi tối, cô mơ tới tất cả đều là Bắc Minh Dạ, khuôn mặt anh tuyệt đẹp nhưng lạnh như băng, ánh mắt anh không có nửa điểm nhiệt độ, còn có đôi tay không mang theo một tia ấm áp kia.
Anh hút xì gà, một vòng lại một vòng khói phun trên mặt cô, cô sặc đến ngay cả hít thở cũng khó khăn.
Anh đã nắm cái ly có chân dài, tất cả trong chén đều là rượu màu đỏ tươi, một bàn tay nắm miệng của cô, từng giọt rượu không dư thừa toàn bộ rót vào trong miệng của cô.
Cô bị buộc nuốt xuống, một ly lại một ly, cho đến khi anh ở trước mắt trở nên rất mơ hồ, cho đến chính mình hoàn toàn không thấy rõ hết thảy.
Nhưng anh vẫn không có bỏ qua cho cô, ép cô uống rượu xong, thân thể nặng nề vừa đè xuống, ở thời điểm cô thất kinh muốn cái gì kêu cứu, anh bỗng nhiên nhấc chân của cô lên , dùng sức đem cô xé nát...
"Không cần! " Danh Khả tại chính trong tiếng thét chói tai của mình tỉnh lại, khi tỉnh lại, trên trán tất cả đều là mồ hôi lạnh, ngay cả đồ ngủ trên người cũng bị mồ hôi thấm ướt một mảnh...
Người đàn ông kia thật thật là đáng sợ, chuyện đã qua gần một tuần lễ rồi, anh vẫn là Âm Hồn Bất Tán mà xuất hiện ở trong mộng của cô.
Mỗi lần mơ tới anh, cô luôn bị làm cho sợ đến ngủ không yên ổn, có đôi khi nửa đêm tỉnh lại, nhớ tới chính mình từng bị anh xé nát một bộ quần áo, bị anh đè phía dưới, lập tức bất an cả đêm, ngủ không được.
Vừa nghĩ tới chuyện xả ra với Thích Đình Đình ở cái nhà kia, cô càng sợ đến ngay cả hít thở cũng khó khăn, sợ có một ngày anh tìm được chính mình, cũng sẽ cho thủ hạ làm như vậy đối với cô.
Thật sự rất sợ...
"Khả Khả, sao giờ cậu mới tỉnh? " Tiếu Tương ở cùng phòng vừa vào cửa thì thấy cô vẫn ngồi đó, lớn giọng hô lên: "Tám giờ, Danh Khả, cậu muốn chết à còn ngồi ỳ ở đó."
Tám giờ!
Danh Khả sợ hết hồn, cầm đồng hồ báo thức lên nhìn, lại thật sự là tám giờ.
Rõ ràng cô đã đặt đồng hồ báo thức bảy giờ rời giường, cũng không biết có phải là suốt cả đêm bị bóng đè dây dưa hay không, thậm chí ngay cả đồng hồ báo thức vang lên cũng nghe không được.
Cô bò xuống, vội vã chạy vào phòng vệ sinh.
Hôm nay là ngày kỷ niệm ngày thành lập trường, bởi vì đoàn văn nghệ cùng đoàn lễ nghi không đủ nhân số, ngay cả xã viên văn học bọn họ cũng bị kéo đi tạm thời làm đội viên đội lễ nghi, những nhân vật trọng yếu kia tám giờ rưỡi sẽ bắt đầu lục tục trình diện, hiện tại đã tám giờ...
ThíchHiển thị thêm cảm xúc Bình luận
nghe nói, có một nhân vật lớn muốn tới
Danh Khả sợ đến nỗi ngay cả điểm tâm cũng không ăn, này còn chưa kịp, hôm nay tất cả nữ sinh tham dự công việc tiếp đãi tất cả đều phải trang điểm, ngay cả Tiếu Tương ngày thường thô lỗ cũng đánh phấn, còn cô một ngưthìời canh suông mì sợi, để nguyên gương mặt mộc, căn bản không có thời gian trang điểm.
Thời điểm chạy tới cửa trường học, tổng biên tập Từ Niên Hoa vừa nhìn thấy bộ dáng kia của Danh Khả, đáy mắt lập tức lóe lên vẻ thất vọng.
"Không phải là tôi đã nói với em hôm nay phải trang điểm đẹp mắt một chút, cho tân khách một cái ấn tượng tốt sao? " Từ Niên Hoa kéo cô tới, vừa vội vừa tức: "Hôm nay tân khách có quyên tiền tại chỗ, khoa văn học chúng ta cũng phải kéo được một khoản tiền, em bộ dáng kia, ông chủ nào nguyện ý đem tiền quyên cho em?"
Phải biết rằng khoa văn học bọn họ cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu mỹ nữ, mỗi một người đều là con mọt sách, đâu có cái mỹ nữ gì?
Danh Khả xuất hiện đã thay đổi khoa văn học của bọn họ lẽo, suốt ba năm, rốt cuộc có một cô bé rất xinh đẹp lại có tài gia nhập, Từ Niên Hoa quả thực đem Danh Khả làm thành là vật biểu tượng của khoa văn học bọn hắn, dĩ nhiên, cũng là cây rụng tiền.
Bình thường mấy chuyện đi ra ngoài kéo tài trợ, Danh Khả nhất định sẽ bị phái đi, huống chi là ngày quan trọng như hôm nay?
Nhưng là, cô lại hoàn toàn không trang điểm, cho dù gương mặt vẫn đẹp như thế, bộ dáng vẫn là thanh tân như vậy, nhưng đợi lát nữa cùng những mỹ nữ vừa xinh đẹp vừa trang điểm tinh xảo kia đi cùng một chỗ, cô nhất định sẽ bị mờ nhạt.
Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân.
"Nhưng nhưng hôm nay em không thoải mái, rời giường muộn, đsợ không kịp nữa, mới vội vã chạy tới." Tiếu Tương không chịu được ánh mắt tuyệt vọng Từ Niên Hoa nhìn Danh Khả, cô nhếch khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn hắn, không phục nói: " Khả Khả nhà chúng em thiên sinh lệ chất, cho dù không hóa trang, cũng so với đám hoa khôi kia còn đẹp hơn nhiều."