Nhưng bất kể như thế nào, rất nhanh cô sẽ tự do, chỉ cần đi qua cái sân này, ra khỏi cánh cổng kia, cô có thể về nhà, ngày mai là thứ hai, cô có thể đi học.
Chính mình loại nhân vật nhỏ bé như cô, hẳn là Bắc Minh Dạ sẽ không biết cô là ai, chỉ cần hiện tại thành công rời đi, sau này, bọn họ nhất định sẽ không gặp lại, mình nhất định có thể quá trở về cuộc sống yên tĩnh mình.
Vừa suy nghĩ, Danh Khả đi thẳng ra, trái tim vẫn đập loạn, khẩn trương như muốn bất tỉnh.
Đi ra ngoài, lúc này có thể đi ra ngoài...
Bỗng nhiên, một trận tiếng khóc truyền đến.
Cô không nhịn được nghiêng đầu nhìn lại, chẳng qua là nhìn thoáng qua, cả người lập tức giống như bị người hất một chậu nước đá, hoàn toàn bị đông cứng.
Trong góc sân trước, Thích Đình Đình bị lột quần áo, bị mười mấy người đàn ông mặc áo đen vây vào giữa.
Những người đó, người người gương mặt lạnh lẽo, mặc dù đối với Thích Đình Đình làm chuyện cực kỳ quá phận, nhưng trên mặt lại không có bất kỳ nét hưng phấn nào, lạnh như băng, giống như một người chết.
Một bên, còn có người đàn ông mặc áo đen cầm lấy camera trong tay, đang quay chụp...
"A! " Danh Khả bị làm cho sợ đến hét lên, lập tức chạy ra ngoài cửa.
Người ở nơi này tất cả đều là ma quỷ, nơi này chính là địa ngục trần gian, mà người đàn ông kia... Bắc Minh Dạ, hắn là ma quỷ đứng đầu, là ác ma ngàn năm!
muốn đi, đúng là nằm mơ
Một đường thất kinh mà xông ra ngoài, may mắn là thật sự không có người ngăn cản cô, nhưng Danh Khả vẫn không dám dừng lại dù chỉ chốc lát, vừa ra cửa vẫn hướng dưới chân núi chạy đi.
Cho đến khi mệt mỏi, mệt mỏi đến ngay cả nửa bước cũng bước không nổi, cô mới đi tới rừng cây bên cạnh, trốn ở phía sau một cây đại thụ, thấp giọng khóc lên.
Cô lớn như vậy, lúc nào gặp phải một màn khủng bố như vậy? Lúc nào gặp phải người đáng sợ như vậy?
Bắc Minh Dạ, là ma quỷ, anh ta chính là ma quỷ.
Mà cô... Thiếu chút nữa đã bị ma quỷ phá huỷ trong sạch!
Danh Khả thật sự rất sợ, lớn từng này, kinh nghiệm của một ngày này so sánh với hai mươi năm sống trên đời còn nhiều hơn.
Cuộc sống cô trải qua thật sự quá thông thuận rồi, dù thỉnh thoảng có chút ít ủy khuất, nhưng là đều trong phạm vi cô có thể thừa nhận, nhưng lần này, cô hoàn toàn chịu không nỗi.
Ở trong bụi cây ngồi thật lâu, thật lâu thật lâu, mãi cho đến lúc hoàng hôn, nghe được có mấy chiếc xe chạy qua, xác định bọn họ đi xa sau, cô mới từ trong bụi cây đi ra.
Mặc dù đói khát mệt mỏi vô cùng, nhưng cô vẫn liều mạng đi nhanh xuống dưới chân núi.
...
Bận rộn cả ngày, Bắc Minh Dạ trở lại Đế Uyển, dùng bữa tắm táp xong, sau đó mở sổ sách ra, tiếp tục vùi đầu vào trong công việc.
Nửa đêm mười hai giờ, anh đóng số sách lại, đi tới bên giường, vừa muốn nằm xuống mới chợt nhớ tới cái gì, hai đường mày kiếm nồng đậm anh tuấn khẽ vắt lên.
Vừa gọi điện thoại trên tủ đầu giường, không tới 10 giây quản gia Mạnh Kỳ đã xuất hiện ở ngoài cửa, gõ cửa mới tiến vào.
"Cô bé kia đâu? " ánh mắt Bắc Minh Dạ lạnh như băng rơi vào trên người hắn.
Bận rộn một ngày, quên mất đêm qua từ hộp đêm mua về một cô nhóc, cho đến lúc ngủ mới nhớ mới chợt nhớ ra.
Nhưng từ sau khi anh trở về, chưa từng nhìn thấy bong dáng kia.
Mạnh Kỳ khẽ tràn chút mồ hôi lạnh, mặc dù sắc mặt tiên sinh như thường, nhưng, đôi mắt kia để cho hắn cực kỳ áp lực.
"Tiên sinh nói là cô bé tối hôm qua mang về kia sao? Hay là.. cô gái đến cùng Hứa Thiệu DƯơng?" không cẩn thận liếc thấy đáy mắt anh hàn khí càng đậm, Mạnh Kỳ ngầm hít vào một hơi, lập tức trả lời: "Cô bé tối hôm qua ngài mang về, sau khi ngài ra ngoài, không bao lâu sau lập tức tự mình rời đi, về phần cô gái đi cùng Hứa Thiệu Dương, buổi trưa đã bị đuổi ra ngoài, hình cũng đã phát tới cho Hứa thị."
Tiên sinh chưa bao giờ mang phụ nữ đã trở lại vào ban đêm, cô bé tối ngày hôm qua là ngoại lệ, nhưng dựa theo thói quen của tiên sinh, hắn không sẽ để ý loại phụ nữ theo ban đêm này, cho nên người đi cũng đã đi, bọn họ cũng không ngăn cản, suy cho cùng cũng không có bất kỳ quan hệ gì với tiên sinh.
Về phần cô gái Hứa Thiệu Dương mang đến, chuyện tiên sinh phân phó cũng đã làm xong, hắn tự theo quy trong củ, cho dù không ra màu cũng tìm không ra bệnh tật gì, huống chi tiên sinh chưa bao giờ để ý chuyện này.
Hiện tại đối mặt ánh mắt tiên sinh càng ngày càng lạnh, trong khoảng thời gian ngắn Mạnh Kỳ liền có mấy phần chân tay luống cuống.
Hắn... Làm sai cái gì?
Bắc Minh Dạ không nói gì, Mạnh Kỳ lại càng không dám hít thở, chỉ có một thân mồ hôi lạnh vẫn không ngừng tràn ra, quần áo trên người hoàn toàn bị mồ hôi thấm ướt, tâm hoảng ý loạn chờ đợi tiên sinh phân phó, hoặc là trách cứ.
Rốt cuộc, Bắc Minh Dạ ở ngồi xuống bên giường, từ hộp gỗ tinh xảo trên tủ đầu giường lấy ra một điếu xi gà đốt.
Từng vòng khói lập tức quanh quẩn trên khuôn mặt tuấn mỹ của anh, vẻ mặt sương lạnh càng thêm mê người: "Sáng sớm ngày mai, đem tài liệu về cô bé tối hôm qua tôi mang về tới cho tôi."
Mạnh Kỳ nghe vậy, chỉ hơi giật mình sửng sốt, lập tức liền đáp lại: "Vâng!"
Nghe không được tiên sinh có chỉ thị khác, Mạnh Kỳ cung kính lui khỏi, cẩn thận đem cửa phòng đóng lại, sau đó vội vã đi xuống lầu, sai người làm việc.
Thì ra là tiên sinh để ý chính là cô bé tối hôm qua mang về kia, hắn không có coi chừng người ta, để người ta quang minh chánh đại từ bên trong Đế Uyển đi ra, may là tiên sinh không trách cứ, nếu không, tất cả mọi người sẽ gặp họa.
Ở cạnh tiên sinh lâu như vậy, lại phạm phải sai lầm này, thật sự là quá không nên.
Bên trong phòng, Bắc Minh Dạ dùng hai ngón tay thon dài kẹp xì gà, tiện tay cầm một quyển tạp chí, tựa vào đầu giường từ từ lật xem.
Muốn tài liệu của cô bé kia, cũng không phải là vì rất thích, nhưng anh đã nói, không người nào có thể ở trước mặt anh lật lọng, đã nói muốn hầu hạ anh, thì phải làm.