⬅ Trước Tiếp ➡

Khi nghe tin cậu chủ mất đi sự trong trắng, Hà Dần như bị sét đánh, gương mặt đầy kinh ngạc, chỉ biết gật đầu đáp lời trong vô thức.
Mãi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Tạ gia có ít nhất hai mươi người giúp việc. Thời điểm Tạ Cẩn Thần bước vào, đã có người hầu bước lên đón. Anh đưa bộ âu phục vừa cởi cho người giúp việc.
Tất cả âu phục của Tạ Cẩn Thần đều được vận chuyển đường hàng không từ nước ngoài về. Quần áo của mọi thành viên trong Tạ gia đều là hàng may đo thủ công.
Người thợ may lão luyện ở nước ngoài chuyên thiết kế riêng cho từng thành viên của Tạ gia.
Tay nghề tinh xảo, con mắt tinh tường, tỉ mỉ đến từng chi tiết cổ tay, mắt cá chân, không sai lệch dù chỉ một li.
Trên thị trường không thể tìm thấy loại âu phục cao cấp với chất liệu thượng hạng và form dáng chuẩn chỉnh như vậy.
Tạ Cẩn Thần nới lỏng chiếc cà vạt đã siết chặt cả ngày, thay dép rồi bước những bước dài khoan thai vào phòng khách.
Tivi đang bật, tiếng khóc than đau lòng của nam nữ chính vang ra từ loa, Tạ Cẩn Thần nhíu mày.
Không hiểu vì sao mẹ mình lại thích xem mấy thứ này, phải chăng cuộc sống quá thoải mái nên muốn tìm cảm giác mạnh.
Tạ Cẩn Thần liếc nhìn Tạ phu nhân, Trang Dịch Ninh, đang ngồi xem say sưa trên ghế sofa gỗ, đây chính là thể loại phim ngôn tình đầy kịch tính mà bà ấy yêu thích.
Nói ra chẳng ai tin nổi, nữ chủ nhân quyền uy của gia tộc Tạ gia bề ngoài trang nghiêm quý phái, làn da được chăm sóc trẻ hơn tuổi thật cả chục năm, lại có sở thích xem những bộ phim tình cảm ba xu đầy bi kịch.
Tạ Cẩn Thần thong thả ngồi xuống chiếc ghế đơn cách đó không xa, nhẹ nhàng nhắc nhở
"Trang tiểu thư, người có thể vặn nhỏ tiếng lại được không?"
Âm lượng tivi thực sự quá lớn, Tạ phu nhân đã nhận thấy con trai cả về nhà từ lâu,
Nhưng bà ấy vẫn giữ thói quen phớt lờ anh, hoàn toàn không nghe lời.
Trong Tạ gia, phu nhân là người nắm quyền, ba người con không dám to tiếng với bà ấy.
Không phải là không dám, mà là kính trọng, bởi nếu họ dám tỏ thái độ bất mãn hay qua loa dù chỉ chút ít với Trang tiểu thư,
Người cha gia giáo nghiêm khắc nhưng lại rất sợ vợ của họ sẽ bắt họ quỳ gối trong nhà thờ tổ suốt mấy ngày liền, chép kinh văn dài hàng chục nghìn chữ.
Dù ba năm nay ông ấy ở nước ngoài, nhưng mọi việc lớn nhỏ trong nhà ông ấy đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Tạ Cẩn Minh và Tạ Cẩn Thư đã phải chép kinh không biết bao nhiêu lần.
Cũng may ông ấy còn ở nước ngoài, nếu không anh cũng khó thoát khỏi số phận tương tự.
Tạ Cẩn Thần không nói được nhưng có thể hành động.
Anh với tay lấy điều khiển, "bụp" một cái tắt tiếng tivi.
Tạ Cẩn Thần khoanh chân, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, thản nhiên nghiêng người,
Nhặt quả cam tươi mùa này trên bàn, dùng ngón tay khéo léo bóc vỏ.
Đúng như dự đoán, tiếng quát tháo quen thuộc ồn ào của Trang tiểu thư vang lên
"Tạ Cẩn Thần Muốn tạo phản hả? Tắt tiếng tivi làm gì, mở lại ngay cho mẹ."
Tạ Cẩn Thần bóc xong quả cam, tách một múi bỏ vào miệng, nước cam ngọt lịm, vị thanh mát.
Không hiểu sao lại khiến anh liên tưởng đến cô gái đêm qua.
Anh chống khuỷu tay lên đùi, vẻ mặt thản nhiên như mây trôi gió thoảng, khẽ mở miệng nói


⬅ Trước Tiếp ➡