"Bình tĩnh nào Trang tiểu thư, đừng để tức giận hại thân, tiếng tivi to quá, làm phiền đến con rồi."
Giọng nói không nhanh không chậm, tư thế lười biếng mà kiêu ngạo.
Những ngón tay cuộn ống tay áo lên, lộ ra một cánh tay thon gọn với đường nét cân đối,
Tay thoải mái tách múi quả, dáng vẻ thư thái, toát lên vẻ ung dung của một công tử nhà giàụ
Hoàn toàn khác xa với hình tượng lịch thiệp, cao quý và khiêm tốn bên ngoài.
Trang Dịch Ninh nhìn thấy dáng vẻ của Tạ Cẩn Thần liền nổi giận,
"Cái gì mà làm phiền con? Con giả vờ đấy à."
"Lợi dụng lúc cha con không có nhà mà ra oai phải không? Là mẹ ruột, mẹ buộc phải nhắc nhở con vài câu, những ngày sung sướng của con sắp hết rồi, cha con tối nay về có việc quan trọng cần thông báo đấy."
Tạ Cẩn Thần tỏ ra không mấy bận tâm, cái gì mà ngày sung sướng sắp hết,
Những lời này anh nghe đến nhàm tai rồi, chẳng qua là bắt anh đi xem mắt, ngoài ra chẳng có chuyện gì khác.
Tạ Cẩn Thần khẽ hừ một tiếng, rút khăn ướt lau sạch tay dính nước cam, từng ngón một, xương ngón tay rõ ràng.
"Hai người đừng có lo chuyện bao đồng nữa, toàn làm những việc vô ích."
Trang Dịch Ninh còn định nói thêm nhưng bị một giọng nói trầm ấm cắt ngang
"Nói chuyện với mẹ như thế à? Cái gì là vô ích? Đi nước ngoài ba năm trời, nếu con mang về cho cha mẹ một cô vợ, cha mẹ sẽ không nói thêm lời nào."
Chủ tịch Tạ đã về.
Ánh mắt Trang Dịch Ninh bừng sáng, vội đứng dậy bước tới, khoác tay ông xã, giọng đầy oán trách
"Tạ Kính Sinh, cuối cùng anh cũng về rồi, con trai chúng ta không cho em xem tivi, vừa về chưa đầy tháng đã chán em rồi, vừa về đã tắt tivi của em,"
"Dạo này em mới tìm được bộ phim hay để giết thời gian, nó còn tước đoạt luôn niềm vui nhỏ nhoi này, em đến thở cũng không dám thở mạnh, anh nói xem cậu ấm Tạ có quá đáng không "
Ánh mắt Tạ Kính Sinh bỗng trở nên uy nghiêm khi nhìn về phía người con trai lớn đang ngồi thản nhiên như không.
Tạ Cẩn Thần "…"
Anh đã quá quen với điều này, may mà Tạ Cẩn Minh và Tạ Cẩn Thư không có ở đây, nếu không tai anh chắc phải điếc mất.
Thở dài một tiếng, anh kiên nhẫn bật âm thanh lên, chỉ thấp hơn lúc nãy một chút.
Gọi tiếng "Cha", anh định đi ngang qua họ để lên lầu tắm rửa.
Tạ Kính Sinh không quan tâm đến ý kiến của con, trực tiếp gọi Tạ Cẩn Thần vừa chuẩn bị bước lên cầu thang,
Giọng nói không cho phép từ chối, ẩn chứa sự nghiêm túc
"Con đợi một chút, lại đây cha có việc cần nói."
Trang Dịch Ninh ngẩng cằm ra hiệu, kéo Tạ Kính Sinh ngồi xuống ghế sofa, hai người toát lên khí thế uy nghiêm như đang ép buộc.
Tạ Cẩn Thần bấm bấm thái dương, cảm thấy bất lực, nói đi nói lại vẫn là chủ đề cũ.
Anh bước tới, lại ngồi xuống, hai chân hơi dang rộng, tư thế còn thư thái hơn lúc nãy nhưng tay vẫn không ngừng động tác.
Pha trà.
Những ngón tay trắng như ngọc cầm chén trà, động tác thong thả,
Dùng nước sôi tráng qua lá trà một lượt rồi lại đổ đi.
Tạ Kính Sinh nhìn con trai thành thục pha trà cho mình như thường lệ, trong lòng dâng lên niềm an ủi khó tả.
Người con trai lớn cái gì cũng tốt, từ cách đối nhân xử thế đến năng lực làm việc đều đứng đầu trong số bạn cùng trang lứa.