Dương Lệ Hoa rút một tờ khăn giấy, chép miệng, thản nhiên gật đầu
"Ừ, chính là Tạ gia mà con đang nghĩ đó, có chuyện gì sao? Con đã gặp đứa bé Tạ Cẩn Thần rồi hả?"
Khương Minh Họa vô cùng thắc mắc.
Đứa bé Tạ Cẩn Thần?
Khí chất của anh gần giống với cha cô, sao từ miệng mẹ cô nói ra lại nghe kinh dị hơn cả phim kinh dị vậy
Không đúng, trọng điểm không nằm ở đó. Khương Minh Họa nhíu mày, cả ngũ quan đều co rúm lại.
"Tạ Cẩn Thần? Bắt con kết hôn với Tạ Cẩn Thần?"
Cô bấu vào cánh tay mình, chắc mình không nằm mơ đâu nhỉ, cảm nhận được cơn đaụ
Cô không mơ
Bắt cô kết hôn với Tạ Cẩn Thần?
Khương Minh Họa đột ngột buông đũa, đứng phắt dậy, thần sắc vô cùng nghiêm túc, trang trọng, không chút khoan nhượng
"Không thể nào Con không thể nào kết hôn với Tạ Cẩn Thần "
Kết hôn với người đàn ông từng ám ảnh cô thời trung học, thúc ép cô học hành, làm sao có thể được.
Khương Nghiệp Khôn bị động tác bất ngờ của cô làm giật mình, không hài lòng nhìn cô
"Sắp 21 tuổi rồi, không thể học theo Tạ Cẩn Thần một chút sao? Ở tuổi con, nó đã ngồi vào vị trí phó tổng của tập đoàn Tạ Thị rồi. Kết hôn với nó có gì mà con không hài lòng?"
Khương Minh Hoạ khó tin nhìn cha mẹ từng nâng niu cô như trứng mỏng,
Mấy ngày không về nhà mà họ bị ai đánh tráo rồi sao?
Sao chẳng giống cha mẹ ruột chút nào.
"Con đương nhiên là không hài lòng rồi, con…"
Dương Lệ Hoa ngắt lời "Con có vấn đề gì? Người ta vừa giỏi hơn con, vừa chín chắn hơn con, lại lớn tuổi hơn biết chiều chuộng con, con còn mong đợi gì nữa?"
Lại nữa rồi, Tạ Cẩn Thần rốt cuộc có gì hay ho.
Ngoài thể lực dẻo dai đến mức làm gãy chân người ta, cô thật sự không hiểu tại sao cha mẹ ruột lại ngày ngày khen ngợi anh.
Khương Minh Hoạ bất mãn đủ đường, chỉ riêng tính cách kiêu ngạo cứng nhắc, lạnh lùng nghiêm nghị của Tạ Cẩn Thần đã không ổn rồi.
Lại còn là kiểu cực kỳ giỏi, khiến cô trở nên vô dụng.
Sau kết hôn ngày ngày đối mặt với khuôn mặt vô cảm ấy, lại mải mê công việc ít về nhà.
Thiếu sự đồng hành, thiếu lãng mạn, quan trọng hơn, giữa họ không có tình yêu, cô thực sự không muốn
Hơn nữa, ai biết được đời tư anh có hỗn loạn hay không, có thể tùy tiện lên giường với cô gái lạ thì đời tư chắc cũng chẳng tốt đẹp gì.
Dù cô là lần đầu, tùy tiện trao thân cho người lạ nhưng tuyệt đối không thừa nhận mình đạo đức giả.
Bề ngoài cô điềm đạm ngoan ngoãn nhưng người thật sự hiểu cô sẽ biết ẩn sau vẻ ngoài ấy là sự nổi loạn vô hạn.
Chỉ vì thế lực của Tạ Cẩn Thần quá lớn nên cô mới bị cướp mất trinh tiết mà không dám gây sự.
Nghĩ tới đây Khương Minh Hoa lại bỗng dưng tức giận, cô nhẫn nhịn cãi lại
"Anh ta đúng là lớn tuổi hơn con nhưng không phải chỉ hai ba tuổi đâu, anh ta sắp 30, là người già rồi."
"Cha mẹ đâu có sống chung, sao biết được biết đâu xung quanh anh ta toàn gái gú, từng trải qua bao nhiêu phụ nữ…"
Nếu không sao kỹ thuật đêm đó lại điêu luyện thế, cô mệt đến mức gãy cả lưng, rõ ràng Tạ Cẩn Thần dày dạn kinh nghiệm.
Khương Nghiệp Khôn "Con hiểu rõ nó sao?"
Khương Minh Hoạ "…"
Cô nghẹn đắng trong cổ họng, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, không dám thừa nhận mình đã quan hệ với tên già Tạ Cẩn Thần đó.