⬅ Trước Tiếp ➡

"Khương tiểu thư, xuất phát từ phép lịch sự, tôi đưa em về là điều nên làm, em không cần suy nghĩ nhiềụ"
Khương Minh Hoạ đành bất lực, mặt trời quá gắt, cô thực sự sắp chết vì nóng.
Không muốn vòng vo với anh nữa, cổ họng cô khô rát lắm rồi.
Cô bước tới bên xe, cửa xe được anh mở từ bên trong, Tạ Cẩn Thần dịch sang một chỗ.
Khương Minh Hoạ ngồi lên, một luồng gió mát lạnh phả vào mặt, ngay lập tức cảm thấy mát mẻ hơn hẳn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Dù chỉ một quãng ngắn thôi, đi bộ cũng rất nóng.
Khương Minh Hoạ chỉ cho chú Phúc khu dân cư ở đâu, chú Phúc hiền từ liền gật đầu đồng ý.
Tâm trạng bực bội vì thời tiết oi bức của Khương Minh Hoạ lập tức tan biến, đầu óc thanh thản.
Cô bỏ mũ và khẩu trang ra, quạt quạt cho mặt mát, nghiêng người cảm ơn người đàn ông ngồi bên im lặng
"Cảm ơn anh Tạ, cảm ơn anh đã cho tôi đi nhờ."
Chuyện nào ra chuyện đó, dù cô vẫn còn bất mãn về chuyện tối hôm đó nhưng dù sao anh cũng tốt bụng đưa cô về, giáo dục gia đình không cho phép cô vô ơn.
Ánh mắt Tạ Cẩn Thần đang nhìn ra cửa sổ quay lại, dừng ở cô gái đang cảm ơn mình bên cạnh.
Khương Minh Hoạ vì nóng mà mặt đỏ ửng, trán ướt đẫm mồ hôi.
Làn da trắng hồng hào, dù vậy cũng không hề làm giảm đi vẻ đẹp của cô.
Màu hồng ấy giống như sắc đỏ bừng lên không kiểm soát được sau khi làm chuyện ấy.
Ánh mắt sâu thẳm đen huyền của Tạ Cẩn Thần dừng ở khuôn mặt cô, yết hầu khẽ lăn nhẹ một cái khó mà nhận ra.
Khương Minh Hoạ bị anh nhìn mà cảm thấy không tự nhiên, định nói gì đó thì anh đã lạnh lùng thu tầm mắt về.
Khương Minh Hoạ "…"
Tên già này khó đoán thật.
Chẳng mấy chốc đã đến căn hộ của cô, Khương Minh Hoạ cảm ơn chú Phúc rồi nhấn nút điện tử mở cửa xe.
Cố tình không để ý tới Tạ Cẩn Thần, cô xách túi tự mình bước xuống xe, trước khi đóng cửa vẫn do dự một chút, nói một tiếng
"Tạm biệt."
Không biết là nói với ai.
Khương Minh Hoạ "cạch" một tiếng, đóng sập cửa xe lại.
Tạ Cẩn Thần nhìn theo bóng lưng cô rời đi, nới lỏng chiếc cà vạt đang hơi căng, trong mắt là nụ cười khó nhận ra.
Bảy giờ tối, biệt thự Khương gia.
"Cái gì? Kết hôn?"
Khương Minh Hoạ nuốt vội miếng thức ăn trong miệng, mặt mày kinh ngạc nhìn hai người đối diện đang thản nhiên như không có chuyện gì là Khương Nghiệp Khôn và Dương Lệ Hoa.
"Con mới có bao nhiêu tuổi mà đã muốn gả con đi rồi?"
Khương Nghiệp Khôn gắp một miếng thịt kho tàu ông thích nhất, liếc nhìn con gái.
"Đâu phải gả đi là không phải con gái nhà mình nữa, con sắp 21 tuổi rồi, sớm cưới đi để cha mẹ đỡ phải lo lắng."
Dương Lệ Hoa bên cạnh nhấp một ngụm canh tuyết nhĩ táo đỏ, tuổi tác dần cao.
Buổi tối bà thích uống chút cháo, nồi cháo tối nay đầu bếp nấu vừa đúng độ.
Bà liền phụ họa theo
"Cha con nói phải, với lại con trai Tạ gia mẹ từng gặp rồi, dáng người tuấn tú phong độ, tính tình lại điềm đạm, nếu không phải cậu ấy vừa từ nước ngoài về, ông con với Tạ lão gia nhắc tới thì đám này đâu có tới lượt con."
"May mà đối phương ở nước ngoài chuyên tâm làm việc, không mê chuyện nam nữ, không thì con rể tốt thế này sớm bị người ta tranh mất rồi."
Khương Minh Hoạ mặt mày như bị sét đánh, không lẽ cô nghe nhầm, hỏi lại
"Ai? Họ Tạ??"


⬅ Trước Tiếp ➡