⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng cô cũng không dán môi lên như lần trước.
“Em có thể nào trưởng thành hơn một chút không? Đừng có quậy phá nữa.” Anh đẩy cô ra, dường như đang rất khó chịu, nói: “Anh không thích Chu Hiểu Văn, nhưng anh cũng sẽ không thích em.”
“…Ồ.” Biên Nhan cúi đầu, cô quay mặt bước đi, không muốn để anh nhìn thấy đôi mắt đang ửng đỏ của mình.
Tối đó Biên Nhan gọi video call cho Ngải Lê: “Không được, tớ cần phải tìm cách nào đó để quên Tiết Ngôn!”
“Cuối cùng cậu cũng chịu tỉnh ngộ.” Ngải Lê an ủi nhưng trong giọng nói lại có chút hoài nghi. “Tiểu thịt tươi kia có vài yêu cầu đặc biệt, để tớ nói thêm cho cậu biết.”
Tiêu chuẩn Đàm Dận đặt ra cho người muốn bao nuôi anh ta rất cao, không thể quá lớn tuổi, phải chưa lập gia đình, chưa từng sinh con còn phải nộp hồ sơ khám sức khỏe cho anh ta xem, đảm bảo không mắc bệnh phụ khoa hoặc những bệnh lây qua đường tình ɖu͙ƈ.
Những chuyện này cũng có thể thông cảm, nhưng đặc biệt ở chỗ —— Từ nắm tay, ôm ấp, hôn môi cho đến lúc cởi sạch quần áo lăn giường, mỗi bước đều phải trả thêm tiền.
Biên Nhan im lặng thật lâu.
“Nhưng mà mấy điều kiện đó cậu đều có thể thỏa mãn mà.” Ngải Lê an ủi.
“…Chim anh ta làm bằng vàng hở?”
“Xí, ăn nói thô bỉ quá đi.”
“Ha hả, có ảnh chụp không?”
Ngải Lê cười thần bí: “Là một anh giai vô cùng đẹp trai.”
Trước khi gặp mặt, Ngải Lê đã cố ý tiêm cho cô một mũi dự phòng: “Tính tình của anh giai kia có hơi chảnh chọe, có thể lúc nói chuyện sẽ không được dễ nghe, cậu chịu khó kiên nhẫn một chút.”
“Không sao, coi như đang nuôi một đứa con trai là được.”
“Chậc.”
Vừa đẩy cửa phòng khách sạn bước vào thì cô nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình hơi béo nhiệt tình chào đón, vui vẻ tự giới thiệu: “Xin chào, xin chào, tôi là Vương Hạo, là người đại diện của A Dận.”
Ngải Lê vừa bước vào đã nhìn xung quanh: “Đàm Dận đâu?”
“A Dận đang tháo phục sức trong toilet, chúng tôi vừa mới kết thúc buổi chụp ảnh cho tạp chí xong thì vội vã chạy đến đây.”
“Xí, không ngờ anh ta cũng nhận được công việc ha.” Ngải Lê đặt túi xách lên đùi, “Vậy chúng tôi ngồi đây chờ anh ta vậy.”
“Được, được.” Ngoài miệng thì Vương Hạo đang tiếp chuyện Ngải Lê nhưng ánh mắt chứa ý cười vẫn luôn quan sát Biên Nhan, “Biên tiểu thư thật là xinh đẹp, những nữ minh tinh trong giới cũng không thể bì được.”
Ngải Lê khẽ bóp véo gương mặt của Biên Nhan: “Nói cô ấy bị bao nuôi tôi còn tin nữa là. Cũng may Biên Biên nhà chúng tôi có vẻ ngoài chiếm ưu thế, nếu không thì ngay cả mặt của Đàm Dận cũng không được nhìn rồi.”
“Cậu bôi mất phấn của tớ rồi.”
“Ồ.” Ngải Lê rút khăn giấy ra lau tay.

⬅ Trước Tiếp ➡