Thái độ xa cách của cô rõ ràng như vậy, Tiết Ngôn nhắm mắt, ngữ điệu dịu lại: “Em đang ở đâu? Anh lái xe đến đón em.”
Đến giờ Biên Nhan còn chưa đi thi bằng lái xe.
Cô nói: “Không cần đâu, em tự đón xe qua.”
Tiết Ngôn không nói thêm gì nữa, cúp điện thoại.
Biên Chí Thành là một người chú trọng tình cảm gia đình, cứ một khoảng thời gian sẽ lại tổ chức tiệc gia đình, những họ hàng thân thích nào gần gũi sẽ được mời đến, tâm sự tình hình gần đây cũng như là để gắn kết tình cảm với nhau.
Mấy cô bảy dì tám, chú ba cậu hai nhiều đến mức Biên Nhan cũng chẳng biết họ là ai, có rất nhiều người trong số họ đã chịu ơn của Biên Chí Thành, có chuyện muốn nhờ vả đương nhiên không tránh được sẽ nịnh nọt, vì vậy thái độ đối xử với Biên Nhan cũng khách khí kính cẩn nghe theo chứ không giống như trưởng bối.
Vất vả lắm mới trốn được ra ngoài hành lang để hít thở không khí trong lành, Biên Nhan nhổm người ngồi lên bờ gạch bao xung quanh bồn hoa, hai chân thon dài trắng nõn lắc qua lắc lại.
Bây giờ đang là chạng vạng tối, vệt nắng vẫn còn níu kéo phía chân trời. Tiết Ngôn cầm ly rượu trêи tay, bước ra ngoài hành lang, hôm nay anh ta mặc một cái áo len dệt kim rộng rãi màu vàng nhạt, tay áo xắn tới khuỷu tay, những đường cong cơ bắp của cánh tay thật đẹp, làm toát lên khí chất thong dong chín chắn. Anh ta ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào vị trí của cô.
Từ sau khi chào hỏi người lớn trong nhà Biên Nhan vẫn chưa nói với anh câu nào, trước kia mỗi lần tụ hội, chắc chắn cô sẽ đi theo Tiết Ngôn, một bước cũng không rời, vắt hết óc để nghĩ xem nói chuyện gì thì có thể gợi lên hứng thú để anh có thể trả lời mình.
“Em leo lên cao như vậy làm gì?” Anh ta cau mày, “Thức ăn đã được bày ra rồi, đi vào ăn cơm.”
Biên Nhan nghiêng đầu nhìn anh thật lâu, trong giọng nói có ý khen ngợi: “Tiết Ngôn, anh mặc áo màu vàng nhạt rất đẹp, em rất thích nhìn anh mặc quần áo màu nhạt.”
“Vậy sao?”
“Anh và Chu Hiểu Văn đã ở bên nhau chưa?”
“…Không có.”
“Anh rất thích loại con gái giống Chu Hiểu Văn có phải không?”
Tiết Ngôn nhìn cô một cách chăm chú, một lúc sau mới nhẹ giọng nói, “Không phải.”
Lòng bàn tay của Biên Nhan đầy mồ hôi, khi nghe thấy đáp án của anh ta thì cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Cô cúi đầu nhìn khoảng đất dưới chân, ặc, leo lên thì dễ..
“Vậy anh có thể ôm em xuống dưới không…Không được thì…”
Tiết Ngôn thở dài, đặt ly rượu lên cái bàn tròn gần đó, anh đi đến bên bồn hoa, đỡ eo, ôm cô xuống đất.
“…Buông anh ra.”
“Không buông.”
“Em muốn ba nhìn thấy sao?”
“Em không quan tâm.”
Tiết Ngôn lạnh lùng nhìn cô, anh nắm hai tay của cô muốn gỡ ra khỏi eo mình.
“Anh hôn em rồi, Em ôm lại anh một chút cũng không được sao?”
“Anh hôn em khi nào?”
“Lúc anh uống say.”
“…Đó là em cưỡng hôn anh.”
“Nhưng anh cũng không từ chối mà!” Cô vòng tay lên cổ anh, vừa căm giận lại có chút uất ức trợn mắt nhìn anh.
Tiết Ngôn cứng đờ cả người, cô đến gần như vậy làm anh khẩn trương đến quên cả thở.