⬅ Trước Tiếp ➡
Thấu thiếu gia dựa vào sô pha, híp mắt lại: “Nhan tiểu thư, cô nghĩ, súng và những món đồ chơi khác có gì khác nhau?"
"Nhất định là có giống nhau, nhưng cũng không giống nhau." Nhan Tiểu Ngư đảo, mắt nhanh chóng trả lời: “Không giống là bởi vì súng có thể giết người, còn đồ chơi thì chỉ có thể để trang trí; giống nhau là bởi vì khi anh có được một vật có nhiều tính năng đắt tiền, dù chỉ là đồ chơi, thì được cầm trong tay cũng vô cùng thỏa mãn!"
Thấu thiếu gia khó có hiếm khi thấy được Tiểu Ngư thu hồi vẻ ngốc nghếch, nhanh chóng tả lời anh, mà còn có thể phân tích tình thế, dùng lý lẽ của mình để biện luận, không khỏi nhướng mày lên.
Tiểu Ngư nhớ lại cảnh tượng lúc đó, các chuyên gia đều nói vị thiếu gia này là người chuyên về súng ống đạn dược, suy đi nghĩ lại, chớp mắt đã hiểu được nguyên nhân mình bị lôi ra làm mục tiêu, thủ đoạn và sự ghi thù của vị thiếu gia này thật khiến cho người ta đổ mồ hôi hột.
Không phải chỉ nói đồ anh thiết kế là đồ chơi thôi sao!
Lại nhìn sang người được khen lúc này đang hiện lên vẻ mặt hài lòng...
Đại ca, anh cũng không nên biểu hiện hài lòng kiêu ngạo đối với thiết kế của mình như thế chứ?
"Kíp nổ đã được khởi động, mặc dù đã dỡ bỏ nhưng lại có thể khiến cô bị điện giật, tôi kéo cô lại là vì an toàn." Thấu thiếu gia bình tĩnh nói, dừng một chút, ánh mắt cố định trên người cô.
Tiểu Ngư gần như không còn có phản ứng, sợ chuyện tiếp theo anh nói là chuyện một trăm vạn. Vì vậy căng thẳng đợi anh quyết định.
Không ngờ t     hiếu gia lại nói: “Đợi sửa xong điện thoại di động, tôi sẽ cho người đưa đến cho Nhan tiểu thư, cứ như vậy đi."
Tiểu Ngư ách một tiếng, sửng sốt.
Lại... quên đi?
Nhiều tiền như vậy cơ mà..
Thiếu gia thấy cô sững sờ, bình thản hỏi: “Còn có vấn đề gì sao?"
Nhan Tiểu Ngư lắc đầu, Thấu thiếu gia liền đứng lên, đi đến phòng tắm: “Nếu như không có vấn đề gì, Nhan tiểu thư có thể đi rồi."
Có thể đi..?
Tiểu Ngư tiếp tục sững sờ…
Lúc này Thấu thiếu gia đã vào phòng tắm.
Mà đối diện với màn hình tinh thể lỏngchiếm mất nửa vách tường kia, cô bỗng nhiên nhớ đến chuyện xưa.
Một chuyện xưa rất đơn giản…
Nhớ lại chuyện cũ Đó là một chuyện cũ rất đơn giản…
Giáp và Ất vốn là hai người không quen nhau, quen nhau trong một tình huống ngẫu nhiên. Giáp trợ giúp Ất làm việc, giúp tiền bạc, giúp nhân lực, nhưng bởi vì tướng mạo của Giáp hung thần ác sát, cho nên Ất vẫn không cảm kích, còn hiểu lần hắn là ác bá. Rất nhiều ngày nhiều ngày sau, Ất đột nhiên được bạn bè nói lại thì mới biết đó chỉ là hiểu lầm, liền chạy như bay đến muốn hóa giải hiểu lầm và báo ân, nhưng cũng đúng lúc này Giáp bị tai nạn, bị xe đụng chết, huyết nhục mơ hồ…  vậy Ất ôm đầu khóc rống, vô cùng hối hận, lệ đầy mắt gào hét với "kênh XX" đang phỏng vấn… đặt lương tâm lên trước, có ân phải báo, không nên thiếu nợ ân huệ, lại càng không nên để nhân tình kéo dài đến đời sau, đồng chí, quý trọng người trước mắt, quý trọng người trước mắt, quý trọng...
Tiểu Ngư bị tiếng của người Ất trên TV dọa mất nửa hồn, vội vàng cầm điều khiển tắt TV, sợ hết hồn vía.
Tắt TV xong lại cảm khái, Tiểu Ngư không khỏi nhớ đến bản thân mình…
Thật ra thì vị thiếu gia xã hội đen này cũng không làm chuyện gì quá phận với cô.
Khi anh chú ý đến cô… rất giống như bảo vệ cô.
Kiểm tra bom bỏ túi xong, còn đưa cô về nhà, xóa bỏ nguy hiểm trong điện thoại, cũng chưa từng đưa ra yêu cầu gì quá phận... Còn nụ hôn kia, khụ, đồng chí Nhan đã tự động bỏ quên, bởi vì cô còn rất hưởng thụ.
Mặc dù, cô không lo vị thiếu gia này sẽ gặp tai nạn xe cộ, phơi thây đầu đường hoặc đột nhiên bị đánh chết... Nhưng mà, cô lại gặp phải cục diện mất trăm triệu, nhiều tiền như vậy, cho dù nói như thế, nhưng có phải đời sau của cô vẫn rất chi là đáng lo lắng hay không đây...
Ông nội Nhan đã nghiêm túc dạy cô, làm người không thể vô lương tâm, không tuân thủ điều này thì cô đừng nghĩ bước chân vào nhà họ Nhan.
Tất nhiên phải trả tiền!
Còn có thể làm thế nào nữa?
Bây giờ bỏ qua cũng được...
Sao mà Nhan Tiểu Ngư cô có thể vong ân phụ nghĩa như vậy được!
Đồng chí Tiểu Ngư gục đầu xuống bàn, đụng đầu ~ing
Ông nội, cháu rất bối rối...
Lúc này, cửa phòng thay quần tắm mở ra, Thấu thiếu gia mặc áo choàng tắm đi ra.
Phòng tắm mờ mịt hơi nước khiến cho đôi mắt anh lộ vẻ mông lung, thâm trầm không ai nhìn thấy, anh đi chậm chạp nhưng lại như đi săn, từng bước kiên định, Cho dù không đường hoàng cũng bá đạo khí thế mười phần.
Tiểu Ngư chỉ nhìn anh một cái liền cảm giác hồn mình như bị câu đi, nuốtkhan một cái, trong đầu không tự chủ lại nhớ đến cảnh hai người hôn nhau mãnh liệt trong xe.
Thấu thiếu gia thu hết dáng vẻ của cô vào trong mắt, đôi mắt khẽ động nhưng không hề có vẻ giễu cợt.
Chính lúc này là thời khắc quan trọng để cá mắc câu.
 
Người đàn ông cởi mở Thấu thiếu gia bước đến, ngồi xuống, quay đầu nhìn Tiểu Ngư nằm ở một góc trên ghế salon hỏi: “Nhan tiểu thư, có việc gì sao?"
Tiểu Ngư mãnh liệt lắc đầu: “Không... không có..."
⬅ Trước Tiếp ➡