⬅ Trước Tiếp ➡
Cô thoáng chần chừ vài giây, sau đó bước chân vào, ngay lập tức bị sự xa hoa của căn phòng làm choáng ngợp.
Từ cửa sổ có thể nhìn thấy hết toàn bộ thành phố D, còn có bồn tắm lớn đủ để cô vùng vẫy ba vòng.
Xa xỉ, hủ bại, người có tiền thật sa đọa quá rồi!
"Đến đây."
Một giọng nói vang lên, thu hồi lại linh hồn nhỏ bé đang bay lung tung của Nhan tiểu thư.
Cô quay đầu nhìn lại, thấy Thấu thiếu gia mặc đồ bình thường thoải mái đang ngồi trên chiếc sô pha lớn, ánh mắt cũng không nhìn cô,  chỉ nhìn màn hình rồi ra lệnh.
Lúc này anh mặc một bộ đồ bình thường cho nên bớt đi mấy phần lạnh lùng, ánh mắt và động tác ưu nhã, lười biếng, nhưng lại có vẻ chuyên chú khó nhận thấy, chỉ cảm thấy khí tức mạnh mẽ, mà hấp dẫn.
Yêu nghiệt chia thành rất nhiều loại, loại này chính làloại mà chỉ số phóng điện vượt cả mức có thể đo của đồng hồ rồi.
"Xinchào Nam Cung tiên sinh." Đồng chí Nhan rất biết tùy thời tùy chỗ đều phải lễ phép: “Tôi muốn lấy lại thẻ điện thoại của tôi, ở trong đó, có vật và ảnh chụp rấtquan trọng, anh có thể... trả lại cho tôi không?"
Vật quan trọng và ảnh chụp.
Thấu thiếu gia nghe vậy, ngón tay hơi dừng lại.
Lại làm mất 100 vạn Thấu thiếu gia nghe vậy, ngón tay hơi dừng lại một chút.
Đồ quan trọng có thể hiểu là chỉ người nhà của cô.
Hình? Là những bức ảnh chụp những người đàn ông lộ cơ bắp đang làm trên đồng ruộng và chở lương thực?
Thấu thiếu gia hơi không vui, ngước mắt nhìn cô một cái, hỏi: “Không hiểu lời của tôi?"
Tiểu Ngư mờ mịt, ngài dùng sóng não ra lệnh cho tôi sao, tôi không hiểu được loại hình cao cấp như vậy, không hiểu đâu đại ca!
"Lại đây."
Thiếu gia không kiên nhẫn nói một câu, đồng chí Tiểu Ngư tỉnh ngộ hóa ra là lời ra lệnh khi cô đang bị căn phòng xa hoa này làm cho choáng váng.
Cô bước chân đến, một đường để lại dấu nước trên thảm lông dê xa hoa.
Khi cô đến gần Thấu thiếu gia trong gang tấc, liền ngửi thấy được mùi của A Hoàng nhà mình, thật tuyệt vời,
Vị Thấu thiếu gia này có ưu điểm chính là ở nơi nào cũng dễ ngửi, ngửi rất tốt khiến cho người ta muốn ôm lấy anh mà gặm...
Tâm tình của Tiểu Ngư nhộn nhạo, chợt ý được được mình đang nghĩ đến chuyện ôm và gặm, liền lắc lắc đầu quăng ý niệm này đi, hít sâu một hơi, khom lưng xuống lấy điện thoại.
Bụp!
Đột nhiên, tay của cô bị anh nắm được.
Tiểu Ngư dừng lại, cơ thể nghiêng về một phía, lập tức ngã vào lòng người đàn ông…
Trong lòng cô kinh hãi, liền sử dụng các chiêu phòng thân, giơ khủy tay lên đánh xuống.
Không ngờ vị thiếu gia này lại không tránh.
Lúc khủy tay cô đánh xuống, chỉ nghe loảng xoảng, cô đánh vào máy tính đặt trên chân anh.
Lại loảng xoảng một tiếng máy tính rơi xuống đất, rung lên mấy hồi.
Những con số và cột trụ trên màn hình đột nhiên điên cuồng thay đổi...
"...Chuyện gì xảy ra vậy..." Tiểu ngư thấy các con số trên màn hình thay đổi liên tục, sợ đến mặt mũi biến sắc: “Đây là xảy ra chuyện gì..."
Thấu thiếu gia nhìn các con số, một lát sau bình tĩnh nói: “Nhan tiểu thư, vừa rồi cô quá xúc động, đã đụng vào điều khiển của đường thẳng k dương tuyến, làm cho ^#$^%#%^#$^%&%, làm cho cổ phiếu của công ty Á Thái của Nam Cung #%^#$^%&%... khiến cho Chi nhánh ở Milan của công ty Nam Cung bị tổn thất một trăm vạn..."
Anh trả lời đơn giản bằng một loạt thuật ngữ, Tiểu Ngư lại như nghe sách trời.
Cuối cùng chỉ nghe được ba chữ, một trăm vạn... một trăm vạn!
Một trăm vạn, là một trăm vạn! Sợ rằng cả đời cô cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy!
"Đây cũng là vì anh túm tôi, anh không thể thanh toán tổn thất lớn đó lên đầu tôi được." Tiểu Ngư cố gắng bảo vệ quyền lợi của mình: “Tôi chỉ đem đến 60 đồng còn thừa khi bỏ phí để gọi điện cho anh..."
Thấu thiếu gia không nói, nhưng đôi mắt lại trói chặt cô, vô cùng thâm trầm, khó lường.
Tiểu Ngư ôm cánh tay, thầm nghĩ, chẳng lẽ muốn giết người diệt khẩu, chẳng lẽ cô phải đọ sức với người xã hội đen này, chẳng lẽ ngày mai Nhật báo của Thành phố D sẽ đăng tin phát hiện xác của cảnh sát Nhan Tiểu Ngư bị phanh thây đầu đường...
Cô suy nghĩ nhiều quá ==!!
"Cô quả nhiên không biết." Thấu thiếu gia bình thản nói: “Điện thoại của cô bị người ta gắn chíp theo dõi, hơn nữa còn có gắn bom đếm ngược thời gian."
Lại quên đi? Thiết bị theo dõi! Kíp nổ? Bom hẹn giờ!?
Tiểu Ngư vô cùng kinh ngạc… lần trước cô đi bắt tội phạm, cũng là lần đầu tiên. Bình thường cô cũng chỉ làm mấy việc như điều hòa quan hệ của mọi người, tìm trẻ con ham chơi, tìm chó bị lạc, thỉnh thoảng giúp người ta tra hộ khẩu, cũng không đắc tội với phần tử đánh bom nguy hiểm gì! Nói như vậy…
"Là để tấn công anh!" Nhan Tiểu Ngư tức giận: “Từ khi Ngu Nhạc Thành gặp chuyện không may tôi vẫn luôn ở bên cạnh anh, sau đó lại đón tiếp anh một ngày đêm, anh còn đến nhà của tôi, không nghi ngờ gì nữa, tôi đã bị kẻ địch của anh xem thành mục tiêu tấn công! Tại sao anh lại cố ý rời lực chú ý sang người tôi?"
⬅ Trước Tiếp ➡