⬅ Trước Tiếp ➡
Đại ca, trí thông minh của anh có vấn đề à, đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Nam Cung lại không biết nhân dân tệ sao?
"Đồng chí, đây là toàn bộ tài sản của tôi." Tiểu Ngư khóc giải thích: “Toàn bộ tài sản sáng hôm nay tôi ra ngoài bán ve chai, dùng để bồi thường tổn thất tinh thần vậy..."
Bồi thường tổn thất tinh thần?
Nhặt ve chai?
Hai mươi đồng?
Tiền còn bị rách góc?
Vậy mà dám lấy ra trước mặt anh.
Thấu thiếu gia cảm thấy cô gái này cũng quá dũng cảm rồi.
Phleps sơn trại "Nếu không, nếu không cái này cũng cho anh."
Tiểu Ngư thấy anh không phản ứng gì, vội vàng giả vờ đưa món đồ đáng giá nhất trong túi xách cho anh.
"Điện thoại di động Phleps sơn trại (*), chống nước, chống nắng, còn chống rơi vỡ, chất lượng khá tốt, anh đừng thấy bề ngoài của nó xấu xí thật ra dùng rất bền đấy... Lần trước tôi đi làm bị ngã từ tầng hai xuống, nó bị xe tải đè lên nhưng không bị làm sao cả, cho đến bây giờ vẫn chắc chắn như cũ, tôi rất yêu quý, rất coi trọng nó..."
(*Sơn trại: có nghĩa bóng để ám chỉ tình trạng sao chép sản phẩm, bất chấp các quy định về sở hữu trí tuệ hiện hành, ám chỉ hàng nhái).
Nam Cung Thấu nhìn vẻ mặt gấp gáp, điệu bộ đáng thương, đang chăm chú nhìn mình mà giải thích của cô gái, đôi mắt anh chỉ híp lại, nghe, không ngắt lời cũng không nói gì.
Ánh chiều tà chiếu lên mặt cô, phản chiếu lên đôi mắt được hàng lông mi cong dài bảo vệ của cô.
Miệng của cô như quả anh đào vừa nhỏ lại trơn bóng, khi nói chuyện mở ra đóng lại có chút nghịch ngợm nhưng cũng có chút mê hoặc.
Thấu thiếu gia nhìn cô, như đang quan sát một bức tranh linh hoạt, cho đến khi Tiểu Ngư dùng ánh mắt như chú mèo nhỏ để nhìn anh, giống như đang hỏi, có thể thả tôi đi không... Cuối cùng anh cũng cảm nhận được xúc cảm xao động lạ kỳ.
Thấu thiếu gia cũng không tin mấy cái gọi là nhất kiến chung tình, nhưng lại tin tưởng vào cảm giác của mình.
Từ lần đầu tiên gặp Nhan Tiểu Ngư, trong lòng liền có cảm giác hứng khởi xa lạ, chậm rãi chuyển thành hứng thú.
Tiểu Ngư diễn vô cùng tốt, đáng tiếc vẫn còn chưa có người có thể lừa gạt Thấu thiếu gia.
"Lấy ra." Thấu thiếu gia giơ tay ra, ra lệnh: “Đưa cho tôi."
Tiểu Ngư sửng sốt, im lặng.
Anh, anh, anh thật sự muốn...
Khí... Khí phách của nhà tư bản là như vậy sao? Chẳng lẽ người này không có chút đồng tình nào ư? Mặc dù chiếc điện thoại di động này chỉ đáng mấy trăm đồng nhưng cô cũng phải nhịn ăn rất lâu mới mua được đấy.... Cô làm ra vẻ đáng thương lâu như vậy, mà chỉ đạt được kết quả này thôi sao!
Nam Cung Thấu giơ tay lên, lấy chiếc điện thoại và hai mươi đồng của cô, mặt không biến sắc nói: “Xuống xe."
Cả nhà anh, rốt cuộc anh có còn tính người hay không hả! Có tiền như vậy mà ngay cả bần nông như tôi anh cũng nhẫn tâm vơ vét tài sản!
Nhưng ngoài mặt cô vẫn cười ha ha, điệu bộ cảm kích cúi đầu khom lưng xuống xe, bước nhanh về nhà trọ.
Nhan Tiểu Ngư bước đi như bay, dáng vẻ như gặp quỷ.
Cô biến mất trong ngõ nhỏ, Nam Cung Thấu cũng không đi ngay mà ngồi yên chỗ cũ, nhìn vào gương chiếu hậu ra lệnh: “Ra ngoài."
 
Ăn Nam Cung Thấu cũng không di chuyển mà ngồi tại chỗ, nhìn vào gương chiếu hậu, lạnh lùng nói: “Ra ngoài."
"M* nó chứ, Nam Cung Thấu, cậu có con mắt thứ ba của Nhị Lang thần sao! Tôi nghiên cứu lâu như vậy mới tạo ra được thiết kế hoàn mỹ, lại bị cậu phát hiện nhanh đến thế!"
Theo giọng đàn ông vang lên, chỗ ngồi phía sau vang lên âm thanh nho nhỏ, sau đó ghế ngồi tự động đảo ngược lại, từ phía sau xuất hiện một người, không phải ai khác mà chính là người vừa bị nổ phòng thí nghiệm, Đường Táp tiên sinh.
"Thế này mà cũng gọi là thiết kế?" Thấu thiếu gia từ năm tám tuổi đã nghiên cứu máy bay hàng không nheo mắt một cái, nói mát: “Đường thiếu gia, anh chỉ có thể tạm thời coi là cải tiến mà thôi."
Đường Táp bị anh nói lời ác độc bèn chậc một tiếng, phân tích nói: “Tiểu Ngư này, tôi cũng đã điều tra một chút, là người dân hiền lành, an phận thủ thường, không có ghi chép xấu nào, mười bốn tuổi được một ông già trong Hồng quân nhận nuôi, cô ấy vô cùng đề phòng đối với phần tử xã hội đen là anh, dù có chịu thiệt cũng sẽ tận lực phủ sạch quan hệ..."
Đường Táp tự thuật, quan sát sắc mặt của Thấu thiếu gia, nghiêng đầu hăng hái hỏi: “Tôi nói này Thấu thiếu gia, bây giờ anh muốn làm gì Tiểu Ngư này vậy? Giết, hay là nấu?"
"Thấu thiếu gia trầm mặc một chút, chậm rãi nói: “Tạm thời, ăn."
- - - - - - - - -
Không giải thích được tại sao lại hôn người ta, đã là bi kịch.
Sau khi Nhan Tiểu Ngư trở lại nhà trọ, bi kịch thứ hai cũng lập tức đến.
Dì cho thuê nhà đã ngồi đợi cô gần ba giờ.
Vì Tiểu Ngư thiếu tiền, cho nên tiền phòng ba tháng rồi còn chưa trả, cô mặt dày kỳ kèo mãi mới được kéo dài thêm một tháng, khó khăn lắm mới tích góp đủ tiền, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, toàn bộ tài sản đều bị Thấu thiếu gia lấy sạch, bây giờ trên người một đồng cũng không có.
"Dì ơi, dì có thể thư thả cho cháu hai ngày được không." Tiểu Ngư rơi lệ: “A, vốn dĩ cháu đã chuẩn bị xong tiền thuê nhà, không cẩn thận lại bị người ta lừa sạch mất rồi..."
"Nhan tiểu thư, đầu tháng tôi gõ cửa nhà cô, cô lại giả chết, giữa tháng tôi đến thu cô lại biến mất, bây giờ cô nói cô bị lừa gạt? Quỷ mới tin cô, cô làm cảnh sát sao có thể đi quỵt nợ chứ? A, bây giờ cảnh sát cũng làm cướp luôn hả? Hả? Căn nhà này, từ tháng trước vẫn luôn có người muốn thuêđấy, bây giờ cho thuê càng được giá cao hơn, nếu cô cứ kéo dài như vậy tôi không thể cho thuê được nữa. Cô có thể bồi thường số tiền đó cho tôi được không? Bây giờ lập tức trả tiền hoặc lập tức dọn đi cho tôi, nhanh chóng, bằng không tôi báo cảnh sát..."
⬅ Trước Tiếp ➡