⬅ Trước Tiếp ➡
Thấu thiếu gia thấy vậy thì thỏa mãn, lãnh đạm nhắc nhở: “Cài dây an toàn."
Tiểu Ngư gật đầu, cài dây an toàn được một nửa chợt nghĩ đến chuyện quan trọng, cô ngẩng đầu, hỏi: “Đúng rồi, ..."
"Xe của một người bạn."
Nam Cung Thấu đoán được cô muốn nói gì liền ngắt lời.
Tiểu Ngư yên lặng, thầm nghĩ thật tốt quá, các phần tử xã hội đen không coi cô như người một nhà... nếu không cô trốn cũng không kịp...
Nhan Tiểu Ngư vừa mới cài xong dây an toàn, giây kế tiếp, Thấu thiếu gia đã đạp chân ga, chiếc xe chạy như bay ----
Hôn thật mãnh liệt Nam Cung Thấu đạp chân ga chạy như bay---
Tốc độ của Thấu thiếu gia chỉ hơn chứ không kém so với tài lái xe của Tống Tiểu Tri.
Tiểu Ngư ngồi trong xe mặt mày thất sắc, một mực giơ tay ngăn cản: “Đồng chí, tuân thủ quy tắc giao thông đi, tốc độ là bốn mươi... tốc độ là sáu mươi... đèn đỏ kìa... phanh lại nhanh... anh có thể trang bị thật nhiều đai an toàn được không..."
Khi đến trước nhà thì Nhan Tiểu Ngư chỉ còn một phần ba mạng, cô choáng váng ngồi trên ghế, bày tỏ như  lên phải xe giặc, hối hận cả đời, vẫn là Enma nhỏ nhà mình chạy bằng điện, an toàn tuyệt đối và đáng tin cậy nhất.
Thấu thiếu gia quay người, ngón tay thon dài cởi dây an toàn giúp cô.
Đến gần mới biết cô gái này đã hoàn toàn bất tỉnh, nằm im, cả người bất động, mắt nhắm hờ, suy yếu hừ hừ.
Khoảng cách gần trong gang tấc như vậy, Thấu thiếu gia bỗng nhiên bất động, đôi mắt bình tĩnh của anh, lẳng lặng chăm chú nhìn ngắm dung mạo của cô.
Đôi mày thanh tú, lông mi dài, da trắng như tuyết.
Ngoại trừ tính cách củi mục không có tiền đồ thì thật ra anh rất thưởng thức tướng mạo của cô, Thấu Thiếu gia nhìn cô mà nhận xét, bất tri bất giác đã dựa vào gần hơn một chút.
Nhan Tiểu Ngư không ý thức được mình đang bị người nào đó quan sát như vi khuẩn, chỉ cảm thấy trước mắt mình, tất cả đều là sao...
Dần dần, sao có nhiệt độ. Lại rất mềm, rất ngọt.
Có mùi hương, có xúc cảm như trước đây cô lại gần chó con.
Không tự chủ được, cô liền kề sát đến nơi có hương vị ấm áp kia, hàm răng khẽ mở tinh tế thưởng thức.
Giây tiếp theo liền có một thứ gì đó hơi lạnh, linh hoạt tiến vào miệng cô, cướp lấy lưỡi cô, trằn trọc dây dưa, cướp sạch tất cả không khí, khiến cho người bất tỉnh cũng phải trầm mê.
Tiểu Ngư mờ mịt mở mắt ---
Sau đó, cô liền choáng váng--
Bởi vì, lúc này cô đang cùng vị Nam Cung Thấu thiếu gia này hôn môi mãnh liệt!
Vẫn còn đang thâm nhập.
Bá đạo hôn như vậy gần như muốn Tiểu Ngư chết chìm trong hương vị của Thấu thiếu gia.
"A..." Rên lên một tiếng, Nhan Tiểu thư nghe thấy âm thanh của mình thì hoàn hồn, bắt đầu dùng sức heo trong truyền thuyết giãy dụa: “Buông, anh buông ra...
Thấu thiếu gia bình tĩnh giữ cô lại: “Lời của cô là chỉ cái này sao, Nhan tiểu thư?"
Nhan Tiểu thư nhìn mới phát hiện cánh tay của Nam Cung Thấu chỉ vào đai an toàn trên người cô, căn bản không hề bắt lấy cô, kiềm chế cô.
Mà áo sơ mi của Thấu thiếu gia lại vì bị cô nắm lấy mà tạo ra không ít nếp nhăn.
Tình cảnh này, hiển nhiên chính là cô ôm chặt người đàn ông này rồi bổ nhào mà hôn, hoàn toàn bộc phát thú tính!
Bồi thường tổn thất tinh thần Tiểu Ngư 囧
Tại sao tay của cô lại đáng thất vọng như vậy? Túm cái gì không túm, tại sao lại túm vào áo sơ mi dễ lưu lại vết mồ hôi kia chứ? (Nhan tiểu thư, cô lại nhầm trọng điểm rồi a!")
"Cưỡng hôn tôi có hương vị như thế nào?" Thấu thiếu gia chợt nhướng mày, lạnh lùng nói: “Hình như cô rất hưởng thụ thì phải."
Nhan Tiểu Ngư như bị tám thiên lôi đánh đầu, chớp mắt liền hóa đá.
Đồng chí Nhan, cô đi lùi rồi, cô thật không tỉnh ngộ chút nào, khí thế cảnh giác được học ở trường lại để đi cường hôn đàn ông... cô phải xin lỗi xã hội, xin lỗi nhân dân, xin lỗi ông nội đã tự tay quàng khăn đỏ cho cô đi...
Cô quay đầu, lập tức định mở cửa xe chạy mất..
Đáng tiếc, xe cao cấp có kết cấu tương đối phức tạp, cô suy nghĩ hồi lâu mới phát hiện Nam Cung thiếu gia đã khóa cửa lại, lúc này đang ung dung nhìn cô không mở được cửa...
"Không định nói gì với tôi sao?"
Giọng nói của Thấu thiếu gia lại vang lên, đáy mắt nguy hiểm như hàng ngàn vạn lưỡi dao sắc bén.
Tiểu Ngư kinh hãi, bởi vì không muốn có quan hệ với người trong xã hội đen, vì vậy sắc mặt trắng bệch nói: “Nam Cung tiên sinh, về chuyện vừa rồi, chúng ta... có thể chọn... tạm thời quên mất hay không, xem như chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì..."
"Bản Thiếu gia trời sinh trí nhớ siêu việt, đã từng gặp thì không quên được." Thấu thiếu gia ngắt lời cô, đưa câu nói tiếp theo của cô vào đường chết.
Nhan Tiểu Ngư rối rắm, dáng vẻ như đã hạ quyết tâm rất lớn, tìm kiếm thứ gì đó trong túi xách của mình đưa cho anh: “Cái này, cái này đưa cho anh được không?"
Thấu thiếu gia nhìn món đồ như bị rách nát kia, hỏi: “Cái gì?"
⬅ Trước Tiếp ➡