Từ nhỏ cô đã sống độc lập, tay nghề đương nhiên cũng tốt, nhưng đáng tiếc món làm đều là món ăn gia đình, làm đồ ăn xoa hoa như vậy, cần có một chút thời gian nghiên cứu..
Làm cơm xong, lúc bưng lên bàn, hình như Nam Cung Thấu đã có chút mất kiên nhẫn.
Thiếu gia tôn quý ngồi xuống, nhưng chỉ ăn vài miếng, không vui phê bình: “Màu sắc không được, độ lửa không thích hợp, cách phối hợp không đều, không hợp quy cách.”
Hai con mắt Nhan Tiểu Ngư mở to, nắm cái muôi muốn đánh anh…
May mà, câu tiếp theo của Thấu thiếu gia còn có chút nhân tính: “Trị giá 5000.”
Một mâm 5000, như vậy cũng được, chí ít cũng trả được một phần nợ.
Tiểu Ngư cảm thấy hơi hài lòng.
“Thiếu Đương Gia.”
Lúc này, một thủ hạ từ ngoài cửa đi vào, câu đầu báo cáo: “Vừa rồi anh dùng cơm, nên không báo cáo với anh, 20 phút trước, có người đánh lén xe chúng ta, làm đèn trước xe bị phá hủy, thân xe cũng có vài vết tích, vừa rồi cửa hàng gọi điện nói phí sửa chữa ít nhất phải mười vạn.”
Nói xong, cẩn thận chuyển video theo dõi lên, tiếp tục nói: “Đây là vừa rồi một đôi tình lữ ở tầng 3 chụp được cảnh đó, không có chụp được chính diện, nhưng đã hỏi qua người sống xung quanh, có mười lăm người quen người này, có thể đến đây chỉ chứng cho Thiếu Đương Gia.”
Tay Tiểu Ngư cứng đờ, ngàn tính vạn tính không tính đến chuyện mình lỗ mãng còn để lại chứng cứ.
Đến trời cũng muốn giúp đỡ thiếu gia phi nhân loại này, người nghèo quá cũng không dễ chịu lắm…
Nam Cung Thấu nhìn người trong clip tay cầm một cái giỏ đồ ăn, bóng dáng người phụ nữ oán giận đá xe ăn mặc đơn giản mộc mạc, lông mày nâng lên, lại hướng ánh mắt về phía cô gái đối diện: “Nhan tiểu thư, cô cảm thấy loại chuyện này, có cần báo cảnh sát không?”
Liên tiếp uy hiếp, giọng điệu không có bất kỳ che giấu nào.
Tiểu Ngư chậm rãi đứng dậy, không nói một lời, chuẩn bị cứ như vậy trốn vào trong phòng bếp…
“Có một cách,” Thấu thiếu gia đứng dậy, chậm rãi thong thả bước đến trước mặt cô: “Một lần bằng mười vạn, cô thấy thế nào?”
Nhan Tiểu Ngư ngẩng đầu liền muốn từ chối.
Không đợi cô nói chuyện, lờ mờ đụng vào một vòng tay ôm ấp.
Lại không chờ cô phản ứng…
Cái ôm cực nóng, ấm áp, mang theo mùi nam hương tính thơm ngát, mềm mại hòa hợp không gì sánh nổi, tràn ngập trong không khí, bao bọc lấy cô, nháy mắt đã chiếm lấy môi cô…
…. … …
Hoàn toàn bật chế độ sợ hãi Bị hôn!
Trong đầu Nhan Tiểu Ngư kịp thời nghĩ ra… Nụ hôn đầu tiên của cô!
Mà Nam Cung Thấu còn cầm tay cô… Cái nắm tay đầu tiên của cô!
Thậm chí, Nam Cung Thấu còn ôm eo cô… Cái ôm đầu tiên của cô!
Bị một người đàn ông chỉ mới gặp vài lần đột nhiên làm như vậy, Nhan Tiểu Ngư cảm thấy cảnh ngộ của mình đúng là bất hạnh, vô cùng bất hạnh, bởi vì loại bất hạnh này, căn bản cô không có khả năng chống cự lại!
Bạn học Nhan vô cùng cố gắng lắc đầu, trong lòng vùng vẫy gào thét, không thấy anh hôn, không thấy hôn, không thấy hôn… a a a…
Lòng tốt của Thấu thiếu gia, bỗng nhiên bị cô cho quăng phất mất.
Người phụ nữ này, rất xinh đẹp.
Mặc dù hành vi cử chỉ không ôn nhu, nhưng giơ tay nhấc chân cùng với ánh mắt hoàn mỹ hiểu chuyện kia, đều là đồ ăn của anh.
Nhưng bây giờ…
Hình thức lắc đầu sợ hãi này, là người đàn ông thì đều không thể tiếp tục được.
Nam Cung Thấu còn chưa bắt đầu hôn sâu, mới vừa rồi chỉ là dán sát vào môi của cô hôn vài giây, lúc này thấy cô mạnh mẽ lắc đầu như thế, không khỏi ngẩng đầu lên, buông lỏng cô ra, mặt lạnh nhìn cô, mang chút chán nản: “Cô thật đúng là chán.”
“Là sao?” Nhan Tiểu Ngư cũng không tức giận, còn kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng nói: “Tôi còn chưa nói cho anh, hôm nay tôi ăn một nồi bánh chiên rau hẹ, hai củ tỏi, ba miếng đậu phụ thối!”
Cái gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, bộ dạng này, vừa thấy chính là loại chủ nhân yêu cầu cao, thích sạch sẽ, cô nhất định phải quán triệt hi sinh cái tôi, tinh thần tập thể giúp đỡ người khác hoàn thành mục đích, cho dù có ghê tởm!
Nam Cung Thấu cười lạnh: “Rất tốt.”
Mỗi lần anh cười, Nhan Tiểu Ngư liền muốn nổi da gà.
“Anh đừng tới đây!”
Nhìn người đàn ông đang dần dần tới gần mình, Nhan Tiểu Ngư lùi lại mấy bước, cầm lấy dao phay uy hiếp Nam Cung Thấu: “Nếu không, đừng trách tôi không khách khí…”
Xoạt xoạt!
Đèn flash bên cạnh lập tứcchớp lóe.
Nhan Tiểu Ngư quay đầu, chỉ nhìn thấy một thủ hạ nhanh chóng buông máy kỹ thuật số trong tay xuống, lấy một tấm hình ra, đi lên phía trước nói: “Thiếu gia, góc độ hoàn mỹ.”
“Uhm.”