⬅ Trước Tiếp ➡
Nhan Tiểu Ngư lại nhìn anh, đau buồn phẫn nộ xoay mặt đi mua đồ về nấu cơm…
… … …
Bút tích cũng quá lớn Nhan Tiểu Ngư đi rồi, một vị xã hội đen tiến lên, báo cáo nói: “Thiếu Đương Gia, bối cảnh, sở thích, chỗ ở, chủ sổ tiết kiệm, quá khứ, tất cả đều đã điều tra, vị Nhan tiểu thư này không có thân phận đặc biệt gì, có lẽ chỉ là…”
“Bên phía Milan, liên hệ như thế nào rồi?” Nam Cung Thấu không hề cử động, đặt ra câu hỏi.
“Trong vòng 20 phút vừa rồi, ở trên trang web của Milan chính thức đưa bản thiết kế và phương án giới thiệu ra, bây giờ một lượng lớn thiết kế đã ngồi ở trên máy bay tư nhà Nam Cung lên đường chuyển đi, sớm mai là đến thành phố D.”
Vị xã hội đen báo cáo: “Như Thiếu Đương Gia đã sắp xếp, Milan cũng đã khẳng định, đối với bản thiết kế không tồn tại này, vẫn có thể lập tức chế tạo gấp để có thể đúng hạn đưa ra thị trường.”
“Tốt lắm.” Thấu thiếu gia hài lòng.
“Thiếu Đương Gia…” Thủ hạ xã hội đen bày tỏ lo lắng: “Nhà Nam Cung chúng ta ngoài súng ống đạn dược, phần lớn các công ty con đều kinh doanh trong lĩnh vực đồ cổ, hoặc vật tư y tế và trong lĩnh vực dược phẩm, không hề liên quan đến lĩnh vực thời trang này…”
Mặt Nam Cung Thấu không biểu tình, ra lệnh: “Lệnh cho mỗi thành viên trong hội đồng quản trị tập đoàn Nam Cung, trong vòng ba ngày ở khu vực vàng phải mua được mặt bằng đại lý, sắp xếp, trang trí, trong vòng mười ngày, bắt đầu bán ra.”
Mặc dù thủ hạ đã quen với bút tích lớn của Thiếu Đương Gia, nhưng vẫn có một chút bị kinh ngạc, tiếp tục hỏi: “Thiếu Đương Gia, thành phố D này chỉ là thành phố loại hai, nhà Nam Cung không hề lập ra công ty, nên làm gì bây giờ?”
“Đêm nay, phái người đi bàn bạc, thu mua mấy cửa hàng lớn nhất thành phố D, trước sáng mai phải xử lý xong, thiết lập nhãn hiệu thời trang của tổng công ty Nam Cung tại thành phố D.” Trả lời ngắn gọn, ra lệnh, vĩnh viễn có thứ tự như vậy.
Thủ hạ đổ mồ hôi ngay tức khắc…
Thiếu gia à, chỉ vì làm cho người ta tin tưởng nhãn hiệu thiết kế tây trang có kim cương màu đen là thật, vậy mà bút tích của anh cũng quá lớn rồi đi, muốn thành lập công ty ở thành phố này luôn rồi phải không!
Sắp xếp ổn thỏa tất cả, thủ hạ lui xuống.
Điện thoại của Nam Cung Thấu vang lên, anh nhận điện thoại.
“Tôi nói này Thấu thiếu gia, anh vì muốn che lấp, vơ vét tài sản, uy hiếp người ta, thực sự là chuyện gì cũng đều có thể làm được hả! Ở trong mắt Nam Cung Thấu anh, đúng là không có cá lọt lưới!” Đường Táp xúc động.
“Đường Táp, chú ý cách dùng từ của cậu. Tôi cũng không nói dối.” Thấu thiếu gia nói, mặt không đỏ không thở gấp.
Đường Táp không nói gì: “Tiểu Thấu à, đem chuyện nói dối này biến thành sự thực cũng không có nghĩa là cậu không hề nói sai, không phải anh Đường đã dạy cậu sao…”
Nam Cung Thấu cười nhẹ một tiếng: “Anh Đường, ngủ hả?”
Đường Táp ách một tiếng: “Cậu, cậu muốn làm gì!”
“Mộng đẹp.”
Môi Thấu thiếu gia cong lên, cúp điện thoại.
Mẹ dũng mãnh cha lạnh lùng Trăm dặm bên ngoài Phương Viên.
Đường Táp tiên sinh mặc áo ngủ cúp điện thoại, sau khi ngửi được mùi thuốc súng bỗng nhiên vẻ mặt căng thẳng, nhảy ra ngoài từ cửa sổ.
Tiếp đó, sau khi đã chạy điên cuồng ra ngoài vài dặm, thì nghe thấy ‘oanh’, một tiếng nổ dữ dội vang lên…
“Mẹ kiếp, Nam Cung Thấu, một câu anh Đường đổi lại là kết quả nghiên cứu vius nửa tháng của tôi, cái tên tiểu tử này càng ngày càng hung ác, đây là sản phẩm của bà mẹ dũng mãnh và người cha lạnh lùng vô tình nào đây!”
- - - - - -
Trụ sở của nhà Nam Cung.
Phu nhân Nam Cung - tiểu thư Tống Tiểu Tri đang tắm, bỗng nhiên hắt xì, xoa xoa chóp mũi, không vừa lòng tự nói: “Mẹ nó, đây là ai đang chửi bản tiểu thư?”
Két một tiếng, cửa phòng tắm bị đẩy ra, một người đàn ông lạnh lùng như khối băng quấn khăn tắm đi vào.
Tống tiểu thư không vừa lòng: “Đại thiếu gia, lúc tắm tôi không thích bị ai quấy rầy, làm phiền ông lập tức cút ra ngoài cho tôi!”
“Vừa rồi rõ ràng Tống tiểu thư nói nhớ tôi như vậy, làm sao tôi có thể bỏ mặc?”
Đại thiếu gia hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ngồi vào bồn tắm lớn, ôm lấy eo người phụ nữ, không để cho bà phản kháng mà bắt đầu triền miên.
“Đại thiếu gia, con gái còn chờ chúng ta ăn cơm…” Tống tiểu thư vùng vẫy: “Con trai của ông đi tiêu dao ở thành phố D không có tin, ông liên lạc hỏi thăm một chút đi xem nào…”
“Con trai có tính toán của nó, trước lúc vào đây tôi đã sắp xếp ổn thỏa cho con gái rồi,” đại thiếu gia cắn môi bà, cắn vô cùng tập trung: “An Nghệ dùng cơm với con, bà không cần lo.”
“Đại thiếu gia, bây giờ tôi hơi đói, hai ta có thể chờ buổi tối lúc ngủ lại…”
“Bà có thể ăn tôi.”
Đại thiếu gia dũng mãnh trả lời.
Tống tiểu thư không nói gì được nữa.
Người đàn ông này, mấy chục năm rồi vẫn như vậy, thể lực không đi xuống thì không nói, một cái hắt xì cũng có thể thành lý do cầm thú của ông…
Đây là quái vật gì đầu thai vậy?
- - - - - -
Nhan Tiểu Ngư mang theo căm phẫn đi mua đồ ăn, lúc đi đến đầu đường thấy chiếc xe màu đen sang trọng lúc trước, thầm nghĩ chắc là không có camera, lại buồn bực tức giận lén đạp chân vài cái, chợt nghe thấy còi báo động vang lên, mới vội vàng chạy đi, bộ dạng gục đầu ủ rũ trở về nhà, bắt đầu nấu cơm.
⬅ Trước Tiếp ➡