Ninh Hạ bất lực, đành nắm lấy tay cậu, cùng nhau đi về nhà.
Ánh hoàng hôn kéo dài bóng hai người, trông thật thân thiết, hòa quyện vào nhaụ Tiếng chuông của lũ trẻ ven đường ngân vang như tiếng cười trong trẻo...
Khi Ninh Hạ đưa Phó Viễn về đến nhà, bà Phó đã trở về.
Sân chất đầy những thùng giấy phế liệu, trông có vẻ như hôm nay bà thu hoạch khá khá.
Nhưng người khác trong khu tập thể lại không vui vẻ gì, thời tiết nóng bức khiến đống đồ phế liệu nhìn vô cùng ngột ngạt, khiến người ta cảm thấy khó thở.
Trong sân có chút bừa bộn, đến mức việc ra vào cũng khó khăn.
Một người phụ nữ mập phe phẩy quạt, nhìn bà Phó đang bận rộn “Hôm nay thu được nhiều nhỉ, bà lão.”
Người phụ nữ đó là Chu Mai, mẹ của Hoàng Siêụ Không lạ gì khi Hoàng Siêu xấu tính, vì cậu ta học hết tính xấu từ mẹ mình.
Bà Phó lau mồ hôi trên mặt, cười vui vẻ “Phải, hôm nay thu được nhiều thùng giấy, bận rộn thật.”
Bà không hề nhận ra sự ác ý trong giọng nói của Chu Mai.
Chu Mai thấy bà Phó không quan tâm đến mình, không còn gì để nói, bèn liếc bà một cái, rồi phe phẩy quạt bỏ đi.
“Chào bà Phó, cháu đưa Phó Viễn về rồi ạ,” Ninh Hạ nắm tay Phó Viễn, bước đến trước mặt bà.
Bà Phó ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một cô bé đáng yêu với khuôn mặt bầu bĩnh, đang đứng trước mặt mình. Phía sau cô bé là cháu trai ngoan của bà, Phó Viễn, đang nắm chặt tay cô.
Ở bên cô bé, Phó Viễn trông cực kỳ ngoan ngoãn, lặng lẽ đứng yên.
“Ôi, cháu ngoan, hôm nay vất vả cho cháu rồi,” bà Phó nói, rồi lục lọi đống thùng giấy trên chiếc xe ba bánh, tìm kiếm thứ gì đó. Bà lấy ra một túi nilon từ tận đáy xe và đưa cho Ninh Hạ “Đây là bà mua cho cháu, mang về nhà mà ăn.”
Ninh Hạ mở túi ra, bên trong là một thanh chocolate được bọc trong giấy gói lấp lánh.
Loại chocolate này ở siêu thị rất đắt, một thanh có giá tới 10 đồng.
Ninh Hạ vội vàng từ chối “Không được đâu, cháu không thể nhận. Bà ngoại sẽ mắng cháu mất. Hơn nữa, hôm nay Phó Viễn rất ngoan, cháu cũng không giúp được gì nhiềụ”
“Cháu cứ cầm đi.” Bà Phó nắm lấy tay cô, kiên quyết đặt túi chocolate vào đó “Người bán hàng ở siêu thị bảo rằng trẻ con bây giờ đều thích ăn thứ này. Bà chẳng hiểu gì nhiều, chỉ mua theo thôi, cháu đừng chê bà nhé.”
Ninh Hạ cầm lấy thanh chocolate, không từ chối nữa.
Số tiền mua thanh chocolate này, có khi bà Phó phải làm lụng cả ngày cũng chưa chắc kiếm được.
Làm sao cô có thể ghét bỏ được chứ? Sao cô có thể không trân trọng cho được?
“Cảm ơn bà. Cháu muốn cùng Phó Viễn ăn chung, được không ạ?” Ninh Hạ mỉm cười hỏi.
Thấy cô bé vui vẻ chơi cùng cháu trai mình, bà Phó cười rạng rỡ “Hai đứa ra chỗ kia mà ăn, ở đây bẩn lắm.”
Ninh Hạ kéo tay Phó Viễn, dẫn cậu đến ngồi xuống bậc thềm. Cô mở túi ra, bóc vỏ thanh chocolate, rồi bẻ làm đôi, đưa cho Phó Viễn một nửa.
Sau đó, cô lại cầm phần chocolate của mình, bẻ thêm một miếng nhỏ nữa.
Phó Viễn ngơ ngác nhìn cô, đôi mắt đầy vẻ tò mò.
Ninh Hạ bẻ miếng nhỏ đó và đưa lại cho Phó Viễn, rồi nói “Cầm lấy miếng này, mang đi cho bà.”
Trước khi cậu kịp hỏi, cô giải thích “Bà đã vất vả nhiều rồi, đưa cho bà ăn, bà sẽ vui lắm.”