Cậu bé Phó Viễn với gương mặt sạch sẽ, đôi mắt lấp lánh như sao, nhìn ai cũng chăm chú.
Bà Phó thật sự đã chăm sóc cậu rất tốt.
Dù quần áo không mới nhưng lúc nào cũng sạch sẽ, còn có mùi chanh dịu nhẹ. Trong ánh mắt và những đường nét trên gương mặt, mơ hồ thấy được cậu sẽ đẹp trai thế nào khi lớn lên.
Nghĩ đến đây, Ninh Hạ lại nghiến răng.
Sau này, cô đã tận mắt chứng kiến cậu trưởng thành đẹp trai đến mức nào, và còn tận mắt thấy cậu rải tro cốt của cô đi khắp nơi.
Ký ức đó khiến cô giận dữ, quay sang dọa cậu "Tớ thực sự sẽ đánh cậu đấy "
Phó Viễn chỉ cười, lắc đầu, như thể chắc chắn rằng Ninh Hạ sẽ không làm vậy.
Trước cậu bé ngốc nghếch này, lần đầu tiên Ninh Hạ cảm thấy bất lực.
Chẳng mấy chốc, giờ tan học cũng đến.
Cả ngày hôm đó, Phó Viễn không rời cô nửa bước. Ngay cả khi cô đi vào nhà vệ sinh, cậu cũng đứng bên ngoài, khiến một bạn nữ sợ hãi chạy đi mách cô giáo. Tình hình suýt chút nữa nghiêm trọng đến mức phải báo cảnh sát.
Cuối cùng, Ninh Hạ phải giải thích với giáo viên về căn bệnh tự kỷ của Phó Viễn, mới tránh được rắc rối lớn.
Sau đó, cô rất nghiêm túc nói với Phó Viễn "Không được luôn theo sau các bạn nữ, đó là hành vi rất bất lịch sự."
Phó Viễn mở to đôi mắt, lấp lánh như hỏi "Vì sao?"
Hiếm khi Ninh Hạ tỏ ra kiên nhẫn, cô giải thích "Ai cũng cần có không gian riêng. Việc cậu làm là sai. Nếu cậu cần tìm tớ, có thể chờ trong lớp, nhưng không được đi theo tớ mọi lúc. Nếu không, tớ sẽ ghét cậu đấy."
Phó Viễn trông có vẻ ấm ức, không muốn bị Ninh Hạ ghét, nên đành ngoan ngoãn gật đầụ
Vì thế, khi tan học, Ninh Hạ cùng cô bạn mới Tô Mễ đi trước, còn Phó Viễn đi theo sau, giữ một khoảng cách nhất định.
Tô Mễ có vẻ sợ Phó Viễn, nắm chặt tay Ninh Hạ "Hạ Hạ, cậu ấy cứ đi theo chúng ta..."
Ninh Hạ quay lại nhìn Phó Viễn.
Cậu lập tức dừng bước, im lặng vài giây, rồi như sợ cô sẽ ghét bỏ mình, cậu lùi thêm vài bước.
Ninh Hạ thấy thế chỉ cảm thấy buồn cười.
Cô an ủi Tô Mễ "Đừng sợ, cậu ấy ngoan lắm."
Đúng vậy, hiện tại Phó Viễn rất ngoan, không hề có chút hung hăng nào, hoàn toàn khác xa với vẻ lạnh lùng của cậu khi lớn lên.
Ninh Hạ bắt đầu nói chuyện vui vẻ với Tô Mễ, cả hai đều là trẻ con nên dễ bị cuốn vào những câu chuyện thú vị khác.
Tô Mễ từng là bạn thân của Ninh Hạ ở kiếp trước, nhưng sau khi lớn lên và tốt nghiệp, họ dần mất liên lạc vì Tô Mễ sống ở nơi khác.
Khi đến một ngã rẽ, hai cô bé chia tay nhau, hẹn sẽ gặp lại vào ngày mai để cùng đi học.
Sau khi chia tay, Ninh Hạ không vội về nhà, cô đứng tựa vào tường, chờ một bóng hình quen thuộc xuất hiện.
Phó Viễn chạy đến rất nhanh, như thể sợ rằng nếu chậm một chút, Ninh Hạ sẽ biến mất.
Khi thấy cô đang chờ mình, cậu cười tươi, để lộ hàm răng trắng tinh "Hạ Hạ…"
Ninh Hạ chẳng định chờ cậu, chỉ vì nhớ lời hứa với bà ngoại nên cô phải chăm sóc cậụ
Hơn nữa, cô đã là một người trưởng thành, còn Phó Viễn chỉ là một đứa trẻ. Cô không cần so đo với một đứa nhỏ.
"Đi thôi, về nhà nào."
Thấy cậu không theo kịp, Ninh Hạ quay lại, chỉ thấy Phó Viễn đưa tay ra "Nắm tay."