Chu Cẩn nghiêm túc nhớ lại, thật ra cô sớm nên chú ý đến những cuốn sách tội phạm trên giá sách nhà Giang Hàn Thanh, những từ ngữ ‘súng ống phi pháp’, ‘đạn bi thép’,… trong báo cáo phân tích trên màn hình máy tính.
Cô đã từng thấy qua, nhưng lại không để ý tới.
Thật ra nếu Chu Cẩn có một chút tâm tư muốn tìm hiểu Giang Hàn Thanh thì cô đã sớm phát hiện công việc của anh có chỗ không bình thường rồi.
Chu Cẩn thở dài, tuy rằng cô và Giang Hàn Thanh không có tình cảm sâu đậm cho lắm, nhưng như thế lại không xứng với từ ‘vợ’ này, cảm xúc mang tên ‘áy náy’ đang giày vò cô từng chút một.
Cô quyết định hỏi Vu Đan: “Biệt danh gì thế?”
Vu Đan cười trộm.
Cách lớp thủy tinh, có thể nhìn thấy bóng lưng của Giang Hàn Thanh, chỉ vỏn vẹn bóng lưng nhưng cũng đủ bắt mắt – là nhờ vào dáng người và khí chất cực kỳ nổi bật của anh.
Vu Đan cười càng thêm ranh mãnh: “Bông hồng nhỏ của Tổ quốc.”.
Editor: Jadoo + Beta: Lil’moon
Nghe nói biệt danh này cũng một phần vì lần đầu đi tập súng trong đại đội ngày đó anh đã mặc bộ âu phục màu đỏ rượu.
Chu Cẩn gần như có thể hình dung ra lúc đó trông anh như thế nào, mặt mày tuấn tú, khí chất sạch sẽ, nhưng có một điều khác với bông hồng là tính cách của Giang Hàn Thanh không gai góc như thế.
Vu Đan cười nói: “Nguyên nhân chính là anh ấy đẹp trai, đổi lại thành tên kia nhà mình mà nói là ‘bông hồng nhỏ’ á? Mình nghĩ ‘bông hồng xám’ thì đúng hơn.”
Chu Cẩn không nhịn được, cong mắt cười.
Mặc dù ngoài miệng Vu Đan chê chồng mình, nhưng nơi sâu thẩm trong ánh mắt lại hiện lên tình yêu dịu dàng, ý cười lan cả ra khóe mắt.
Lúc ấy, Tiểu Dương đang xem camera trong phòng giám sát chạy vào nói với Chu Cẩn và Vu Đan: “Chị ơi, chị vào xem thử đi.
Cuối cùng em cũng tìm được rồi!”
Máy tính trong phòng giám sát phát ra ánh sáng lờ mờ.
Trên màn hình, một người phụ nữ bước trên đôi giày cao gót, loạng choạng rời khỏi khách sạn.
Cô ấy cao ráo, chiếc váy ngắn cũn cỡn vừa vặn che được cặp mông đầy đặn, để lộ ra đôi chân dài trắng nõn.
Xét từ trang phục và nét mặt, người phụ nữ này chính là nạn nhân trong vụ án.
Nhưng không giống xác chết lạnh ngắt, lúc này cô ấy tươi tắn sinh động, ngay cả tư thế bước đi cũng rất phong tình vạn chủng.
Sau khi đợi trước cửa khách sạn khoảng 10 phút, thì ngồi lên một chiếc xe taxi, chạy khỏi phạm vi của camera giám sát.
Thời gian trên đó hiển thị 22 giờ tối ngày 23 tháng 7.
Căn cứ vào báo cáo khám nghiệm tử thi của pháp y, người chết đã bị sát hại vào rạng sáng ngày 24.
Nói cách khác, vì lý do nào đó mà người phụ nữ này đã rời khách sạn vào đêm khuya, bắt xe đến vùng lân cận bờ sông Thông, tại đây cô ấy đã bị bắn chết, sau đó thi thể bị ném xuống sông.
Cách đây một tuần, ngày 27 tháng 7, thi thể nạn nhân trôi dạt theo dòng nước đến hạ lưu con sông.
Vào thời điểm đó, một nhóm người đam mê câu cá đang câu bên bờ sông, họ vô tình phát hiện thi thể và lập tức gọi báo cảnh sát.
Do người chết không mang theo bất kỳ giấy tờ tùy thân nào nên không có báo cáo nào về người mất tích trong khu vực thẩm quyền.
Xác nhận danh tính là khó khăn đầu tiên.